Game JavaGame AndroidGame Online
»

Câu chuyện không tên


Lượt xem: 3579

Ngay từ rất bé, nó đã khao khát một mái ấm gia đình. Nó có tất cả mọi thứ nó muốn, so với bạn bè cùng trang lứa, nó giống như một cô tiểu thư giàu có vô lo vô nghĩ. Và nó cũng biết, nó đang hạnh phúc hơn rất nhiều bạn trẻ khác, có đầy đủ cả cha lẫn mẹ. Thế nhưng…con người ta dường như không bao giờ thỏa mãn với những gì họ đang có. Nó muốn nhiều hơn thế, ít nhất nó sẽ không phải chứng kiến những xung đột gia đình gay gắt, không vô thức dùng thân mình che chắn cho mẹ trước những đòn roi, không bỏ nhà đi khi chỉ mới lên 7….

Giữa nó và ông có một khoảng cách vô hình..rất xa

Ông có yêu nó không? Nó không biết…

Còn nó thì sao? Nó không tìm được câu trả lời…

Nó ngại ngùng mỗi khi đối diện với ông. Dù là chuyện bài vở hay là chuyện nó không hiểu, nó điều đấu tranh tư tưởng rất lâu để quyết định tiến lại gần ông, thế nhưng … kết quả luôn luôn là tự nó tìm hiểu. Và nó đã quen với sự tự lực một mình như vậy.

Nó sẽ rất vui mỗi khi ông đi đâu đó thật xa( ông là tài xế). Nó sẽ hoan hỉ cùng mẹ nó tận hưởng những ngày thoải mái ở nhà mà không phải lo lắng về thái độ của ông. "Ước gì ông cứ đi những chuyến đi xa như thế nhỉ?"

- Vào đây! Ông gọi nó vào phòng sau chuyến đi xa về

- Thử cái này vào đi, xem thử có vừa không? Ông nhìn nó cười hiền từ.
Điều gì đang xảy ra thế này nhỉ? Nó ngại ngùng đứng trước mặt ông sau khi thay cái quần ông đã mua cho nó. Ông ngồi xuống, sửa sửa cái quần cho vừa vặn rồi cười thật tươi
- Vừa và đẹp quá! Ba định mua cho con một quyển sách Thần Thoại Hy Lạp, nhưng con lớn rồi, ba nghĩ nên mua quần áo cho con. Thích không?

- Ơ…dạ..thích - nó bẽn lẽn. Ông cười hiền…

Nó thật không thể tin ông lại mua đồ cho nó, nhưng dù thế nào, điều đó cũng không thể xóa đi khoảng cách giữa nó và ông. Nó mơ hồ nghĩ về tình cảm cha con…

Ông quỵ xuống giữa nhà, mọi người đưa ông đi cấp cứu. Bà bác sĩ ấy bảo ông chẳng còn sống được bao lâu. Các chú của nó ôm ông khóc, ông cũng khóc. Nó lầm bầm chửi "bà ta là bác sĩ tư, biết quái gì!"

Ông bị Thận ứ nước, sức khỏe yếu và dễ lên tăng xông. Huyết áp tăng liên tục. Một ngày, huyết áp ông lên cao, bệnh viện địa phương yêu cầu chuyển gấp vào thành phố Hồ Chí Minh điều trị. Người ta nói, nếu ông giữ sức khỏe tốt, có thể sống được 10 năm. Nghe tin đó, nó cười như đùa. Nó không tin 10 năm nữa là hạn định của cha nó, có lẽ đó chỉ là một căn bệnh nhẹ.

Từ ngày ông bệnh, nó không một lời hỏi han chăm sóc. Nó quá vô tư hay thật ra là vô tâm? Ngược lại, ông dường như quan tâm nó hơn. Nghe chân nó đau và không thể đạp xe đi học, ông cần mẫn ngồi hàng giờ để xoa nắn các khớp chân của nó. Nó nhìn ông, chưa bao giờ thấy ông thật gần như vậy, quan tâm nó như vậy, là con gái của ông, chưa bao giờ nó cảm nhận được tình cảm cha con ông dành cho nó.. Phải rồi, nó cũng giống ông, chính là cái sự vô tâm như vậy. điều mà nó ghét nhất ở ông, giờ đây lại tồn tại bên trong con người nó.

Ông ngã bệnh lần thứ 2, mọi người chuyển ông ra Đà Nẵng. Mẹ nó giục nó điện thoại hỏi thăm ông, nó bắt dĩ nhấn nút. :

- alo. Một giọng yếu ớt từ đầu bên kia

- ba hả, con nè, ba có khỏe không ba? Nó nói như một cái máy không cảm xúc.

- Uh, ba khỏe, cảm ơn con.

- Ba nhớ giữ sức khỏe, mau mau về nhà nhé. Chưa để ông kịp trả lời, nó vội vàng cúp máy và vũng vẫy với mẹ
- như thế đã được chưa ah? - Nó nghe mặt nó nóng ran, xấu hổ quá.

Ông xuất viện trở về, những ngày sau đó ông thật khác, ông trông hiền hơn, gần gũi hơn, quan tâm tới mẹ con nó hơn. Nó thì vẫn vậy, với nó ông dường như chưa bao giờ bệnh. Vì thế, nó không cần phải tỏ ra quan tâm tới ông.

Hôm đó sau buổi học vui vẻ và nhiều may mắn, nó đạp xe về nhà, thằng em bảo ông vừa trở bệnh và nhập viện. Một thoáng chùng chân, sau đó như không có chuyện gì, nó dắt xe vào và lấy cơm ăn. Nó đói quá.

Nó không hề lo lắng, vì nó nghĩ ông cũng sẽ trở về như những lần trước. Nhưng phản ứng của mọi người từ bệnh viện trở về cho nó thấy…ông khó mà qua khỏi đêm nay.
Trời tối dần, nỗi lo sợ trong lòng nó càng tăng, tại sao mọi thứ xung quanh nó đều mang cho nó sự thất vọng? Mọi người không thể thôi chán nản và khóc lóc được sao? Thằng em nó co ro một góc trong phòng
- ba ơi..ba đâu rồi!!!
Nó đau đớn trấn an
- nín đi, rồi ba sẽ trở về, ba sẽ không sao cả.
Nó không cho phép mình được yếu đuối lúc này, nó phải mạnh mẽ, phải mang đến cho mọi người trong gia đình sự hi vọng, dù chỉ là le lói và duy nhất…

Đêm nay sao dài quá. Nó quyết định đi ngủ, nó hi vọng sáng mai thức dậy, mọi chuyện sẽ tốt đẹp, sẽ qua hết…11h đêm, thím nó gọi cửa

- Ba con đi rồi…

2h sáng…người ta đưa xác ông về, toàn thân ông là chiếc khăn trắng toát, nó dường như không thể kiềm lòng được nữa…trái tim nó vỡ tan ra trong khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt tím tái của cha nó…nó cảm nhận được một điều rõ rệt..nó đang rất đau..rất đau. Nó đã mất ông….

Nó nắm lấy bàn tay ông..lạnh quá!

Trân trân nhìn vào cái bụng đang ngày càng trương phình của cha nó, nó hi vọng nghĩ: Có khi nào cái bụng ấy sẽ chuyển động không? Sẽ giống như những câu chuyện mà nó được nghe kể, người ta chỉ chết khoảng vài giờ, sau đó tỉnh dậy và đòi nước uống? Nó chuẩn bị rồi, ông mà tỉnh dậy là nó sẽ lập tức đi lấy nước cho ông liền. Nó hi vọng mãnh liệt…

- các con của mình vô tâm quá nhỉ, ba đau mà không một lời hỏi thăm!

- con mình mặt áo dài đẹp quá, ra dáng thiếu nữ rồi!

- em đừng la con, tụi nó lớn rồi mà.

- Sau này không có anh, em nhớ….

- …

Mẹ nó kể lại trong nước mắt, mỗi lời nói là mỗi vết dao đâm vào tim nó….Mọi việc diễn ra quá nhanh, ông ra đi chỉ sau 6 tháng phát bệnh. Nó bần thần nhìn vào khoảng không. Nỗi đau lớn dần trong tim…giá mà…

Bây giờ nó đã có được câu trả lời.

Nó yêu ông, rất yêu ông…

Nhưng nó biết nó đã không còn cơ hội nói cho ông biết điều đó

Nó đau đớn dằn vặt mình…cả cơ hội cuối cùng gặp ông, làm cho ông điều gì đó nó cũng không có..

Muộn màng rồi…phải không ba

Nếu thích bài viết này? Chia sẻ với bạn bè ngay!
Bình luận
con tot den - 10/06/2014, 21:16
cau tr phan anh dung xa hoj hjen taj..co mot xo ng ko bjet wj trg nhug j mj co
kungôk - 27/08/2013, 18:55
pun cho pan va pa of pan gj sao og truj laj như tkê chờ đên khj hju? ra kần nhau thj la lúc chấm hêt hazz
phj - 08/02/2013, 09:55
thang trong cau chuyen tjm cho nao ma chet dj
nguyen duy tuong - 15/12/2012, 20:20
du the nao di chang nua thi ng dan ong do cung la cha ban ma sao ban co the lanh lung voi cha nhu vay chu?minh that la that vong khi nghe cau tr nay minh get nhung ng nhu pan
01667959892 - 21/09/2012, 07:26
ghet kieu truyen ntn
Pan0g.ht - 15/03/2012, 21:02
Chan that.
Xem trang [1]
Gửi bình luận
Tên bạn:
Lời bình:
* Yêu cầu bình luận có văn hóa và lịch sự !

* Vui lòng trả lời bằng chữ không dấu câu hỏi bảo mật bên dưới !
2 + 2 = ...?
Cùng chuyên mục
Vì em vẫn mãi là người đến sau
Một chuyện tình
Chúng ta nợ nhau một lời xin lỗi
Chai sạn nỗi nhớ
Chúa Liễu mắc lỡm - Trạng quỳnh
Phơi sách, phơi bụng - Trạng Quỳnh
Mới Cập Nhật
Truyện: Yêu Nhầm Chị Hai Được Nhầm Em Gái - Chap 370
Game: Super Boom Boom
Game: Journey to the west - Hành trình Tây Du Ký
KPAH 2D - Sự Kiện Noel & Tết Dương Lịch
Game: Slider kids