Game JavaGame AndroidGame Online
»

Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 23


Lượt xem: 3390

Truyện ngắn: Tiểu Yêu Của Anh
Chap 23:  ĐẾN NHÀ CHÚ HỌ
Kể từ hôm ở nhà Trịnh Vũ về, Hương suốt ngày trốn trong phòng để khỏi phải gặp mẹ nàng!!

Thôi thì khỏi phải nói, từ ngày bà Trịnh được chứng kiến đứa con gái yêu đánh nhau với thằng rể quí, bà choáng váng. Thật không ngờ đứa con gái đoan trang, thục nữ của bà lại cầm tinh con… hổ. Trời ơi!! Bà không thể chịu nổi điều đó.

Ôi thì thôi!! Chỉ khổ cho ông Chính!! Mấy đêm liền nghe vợ xì xà xì sụt ông gần điên lên, hận là đập đầu vô gối mà… không chết!! Híc híc!! Ôm gối ra sa-lông thì bị muỗi đốt, ôm vô phòng thì nghe vợ khóc, ông gần tẩu hoả nhập ma!! Lên cơ quan họp mà 2 mắt díp lại vì thiếu ngủ TRẦM TRỌNG. Người ta không hiểu lại tưởng ông… thức khuya… Ông hận cái con quỉ nhỏ nhà ông!! Tại nó!! Tất cả là tại nó mà ông ra nông nỗi này!!

Thư kí thấy ông mắt thâm đen, ngồi làm mà cứ gục xuống bàn thì luôn tay bưng café ra, chỉ 5 phút là hết 1 li mà ông cứ gục là gục!! Cũng may, nhờ vậy mà ông còn tỉnh lại lúc nhớ anh… William Cường. Hic hic!!

Buổi trưa, nàng lại xuống ăn cơm như thường lệ. Nhìn thấy mẹ tự mắt sưng húp dưng nàng giật đánh thót, nhìn qua ông già thấy mắt thâm đen, nàng lại càng lạnh người. Nàng biết ông bà già điên tiết lắm, 2 ông bà như 2 quả bom nổ chậm, không biết lúc nào thì “BÙM!!”. Thế nên gì thì gì, nàng cũng 1 dạ 2 vâng không dám trái lời!! Ông Chính “gai” lắm mà chưa tóm được cơ hội nào để quát tháo nên càng dễ bùng nổ bất cứ lúc nào. Khổ cho đám nhân viên cấp dưới, mấy ngày nay bị ông mắng **** té tát. Là vì ai?? Vì ai??

Còn mẹ nàng vốn hiền lành nên không làm như ông già, bà chỉ âm thầm… hành hạ chồng. Kể ra thì cũng tội bà, bà đã đổ bao công sức “rèn” nàng như thế mà!! Ôi ôi!!

Riêng ông Chính, giới hạn của ông đã chạm đến!! Ông mà còn nhìn thấy bộ mặt thục nữ ngoan ngoãn con nhỏ này nữa chắc ông tăng xông chết luôn quá. Và ông đã quyết định 1 việc hết sức trọng đại đó là… tống “cục vàng” của ông đi cho khuất mắt bà vợ, để bà trả lại cho ông sự bình yên vốn có!! Trả lại sự bình yên cho cấp dưới của ông!! Mà tống nó đi đâu nhỉ?? Trong giờ làm, ông Chính không tập trung đến độ khi anh trưởng phòng hỏi:

- Cơ quan chúng ta sẽ đầu tư ở đâu thưa tổng giám đốc?? – Anh này hỏi về chuyện đất đai, quy hoạch thế mà lại được nghe ông Chính phán 1 câu.
- Nhà thằng Minh được đó!!
- Hả?? Nhà… nhà – Anh này nghe mà há mồm, nhà thằng Minh là chỗ nào??
- Ờ không!! Đầu tư khu B cho tôi, nhanh lên!! – Ông bừng tỉnh nói, hic hic, khi nãy là nhầm!!

“Nhà thằng Minh” là nhà em ruột ông Chính chứ đâu!! Gởi “cục vàng” đi ông cũng phải tính kĩ lắm chứ!! Nhà em vợ ông thì không đứa nào giàu, gởi con đến sợ con sống thiếu thốn. Ông có tổng cộng 3 đứa em, nhà đứa nào cũng giàu. Nhưng kẹt 1 nỗi là hai đứa kia con cái lớn đi du học hết rồi, gởi con đến sợ con… buồn!!?! Thì hồi xưa ông là con cả nên ba mẹ cũng thúc ép lấy vợ dữ lắm, nhưng tại ông chí thú làm ăn quá nên “nhường” mấy đứa em lấy trước. Suy đi tính lại thì nhà thằng Minh là thích hợp nhất, con nó còn bé, gởi “cục vàng” đến cũng không sợ nó buồn, với lại thằng này và vợ nó cũng dễ tính vui vẻ, con ông cũng dễ sống hơn!! Hà hà! Ông đã quyết rồi.

- Hà hà!! Vợ thân yêu!! Từ nay nhớ trả lại cuộc sống bình yên cho anh nhé!! – Ông Chính không kìm được sung sướng.

Buổi chiều hôm nay, khi Hương đang ngồi gọt cam ăn thì thấy ông Chính đi vào, bộ mặt “gấu trúc” của ông đang vui vẻ 1 cách đang ngờ!!

- Ơ! Ba! Ba về rồi hả ba!! – Nàng cười nịnh. – Ba lại ăn cam nè!! Con gọt cho ba nha!!
- Khỏi nịnh con gái! Ba đã quyết định rồi! Từ mai con sẽ qua nhà chú Minh chơi!! – Ông Chính buồn ngủ lắm rồi nên chỉ nói nhanh gọn rồi lên phòng nằm thẳng cẳng, bỏ lại Hương đang còn ngơ ngác dưới nhà.

Hừ! Muốn đuổi thì… ta đi!! He he!! Qua đó càng tốt chớ sao!! Hơ hơ!! Nàng lủm nốt chỗ cam, phóng thẳng lên phòng thu dọn quần áo!! Nàng còn 1 đống quần áo, túi xách, giày dép đẹp mới trấn lột Trịnh Vũ xong, phải đem đi mặc chớ!! Ờ! Sách vở nữa chi!!

Nhà chú Minh ở thành phố X, gần nơi Hương ở.

Hi hi!!

Cả đêm nàng trằn trọc chờ đến sáng.



- Đi thôi con gái! – Ông Chính cầm vali đồ của nàng quẳng lên xe!
- Ơ! Thế làm sao con đi học?? – Nàng thắc mắc.
- Thì học cùng với em nó luôn!! Chừng nào về lại học ở đây! – Đúng là nhà giàu xin học thiệt là dễ!!
- He he!! Thế ba muốn “tống” con đi thiệt hở ba? – Hương khoái chí toe toét cười.
- Ba đâu có “tống”!! Chỉ là cho con đi nghỉ mát tí thôi!! – Ông Chính nhìn nàng, muốn trốn luôn à?? Đâu có dễ!

Thành phố X cách thành phố Y, nơi mà Hương đang ở tầm đâu gần 100 km. Đúng ra thì ông định để cho anh Dương tài xế đưa nàng đi, nhưng nghĩ lại ông thấy không yên tâm. Lỡ tại nạn thì sao?? Thôi, đích thân ông lái xe cho chắc!! Haiz!! Giận thì giận mà thương thì thương!!

Khoảng 9h thì 2 cha con nhà nàng đến nơi. Nhà chú nàng không to bằng nhà nàng nhưng cũng thuộc loại… to!

Thấy anh đến, chú Minh te te chạy ra đón.

- Ủa, sao đến nhà em chơi mà không báo trước!! – Chú gãi đầu.
- Haiz!! Bày vẽ làm gì, anh đến rồi về liền mà!! Tẹo nữa đi đánh gôn với lão Mã rồi!! – Ông Chính lâu ngày gặp lại em thì vui vẻ vỗ vai. – Sao, dạo này sao?
- Ha ha!! Thuận lợi chứ sao, hà hà, thôi vô đây nói tiếp!! – Chú Minh, cười toe toét, chú níu tay ông Chính đi vô. - Ủa?? mà sao tự nhiên tới nhà em vậy?? – Vốn biết anh tối ngày bận rộn, hôm nay tự nhiên qua, chú không khỏi thắc mắc.
- À à!! Thì anh muốn gởi con bé Hương ở đây vài bữa, ờ mà thôi, anh về đây!! – Ông Chính chưa qua hết cửa đã sực nhớ đến “núi” công việc đang chờ ông nên lại thôi. – À! Mà mày ra vác hộ anh cái vali vào cái!!

Chú Minh biết ông anh bận nên chả buồn chèo kéo thêm, chú ra vác cái vali mà toát mồ hôi!! Mẹ ơi!! Nặng thế này mà vài bữa gì??

Giờ Hương mới từ trong xe lò dò bước ra.

- Cháu chào chú!! – Nàng chào.
- Ô ô, con bé Hương!! Lớn tướng rồi nhỉ, chà, vừa đẹp gái lại ngoan ngoãn, học giỏi anh sướng nhé!! – Chú đúng là chả biết gì, ông Chính thở dài!! – Vào đi con, đứng ngoài chi cho nắng, em nó ở trong phòng đó con, nó nhắc con hoài à!!
- Dạ, thế còn cái vali… - Nàng lại đeo bộ mặt thục nữ e dè.
- Để chú đem vào cho. – Chú Minh niềm nở. Trong mắt chú thì Hương đúng là đứa con gái mà vợ chồng chú ao ước!!
- Dạ, thế… thế con vào trước! – Nàng dịu dàng nói.

Vừa vào đến nhà, Hương đã gặp ngay thím.

- Con chào thím!
- Ô, con bé Hương, lâu ngày không gặp, lớn kinh nhỉ! Chà! Càng lớn càng xinh đẹp!! – Thím nàng tay bắt mặt mừng, lâu quá không gặp nàng rồi còn gì.
- Thím cứ… - Nàng làm ra vẻ bẽn lẽn.
- Thôi vào phòng con Thanh chơi đi! Thích ăn gì để thím nấu cho anh? – Thím nàng quả thật là tốt bụng!!
- Dạ, gì cũng được thím! – Công nhận nàng giả bộ siêu thiệt.
- Con bé này ngoan quá!! Thôi vô đi con.

Hương quay lưng đi, quả thật người ngoài chả ai biết bản chất thật của nàng, he he!
Đọc tiếp Chap 24

Nếu thích bài viết này? Chia sẻ với bạn bè ngay!
Gửi bình luận
Tên bạn:
Lời bình:
* Yêu cầu bình luận có văn hóa và lịch sự !

* Vui lòng trả lời bằng chữ không dấu câu hỏi bảo mật bên dưới !
2 + 2 = ...?
Cùng chuyên mục
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 24
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 25
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 26
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 22
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 21
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 20
Mới Cập Nhật
Truyện: Yêu Nhầm Chị Hai Được Nhầm Em Gái - Chap 370
Game: Super Boom Boom
Game: Journey to the west - Hành trình Tây Du Ký
KPAH 2D - Sự Kiện Noel & Tết Dương Lịch
Game: Slider kids