Game JavaGame AndroidGame Online
»

Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 26


Lượt xem: 3463

Truyện ngắn: Tiểu Yêu Của Anh
Chap 26:  RẮC RỐI
Hương đặt cái chai xuống bàn, xăm xăm bước đến chỗ con em họ. Thật là mất mặt quá, thằng đó đẹp trai cũng đâu có bằng Trịnh Vũ mà làm gì thèm dữ vậy, muốn thì chị đây đứng ra tuyển cho mấy… chục thằng!!

Càng lại gần, nàng càng nghe loáng thoáng. Nhưng hắn đẩy con bé ngã ra.

- Anh! Anh ơi… Em xin lỗi mà, sau này… - Thanh nức nở.
- Tôi chán cô rồi! Cô tưởng cô xinh hơn con Mai sao?? Hừ… - Tên kia buông giọng bỡn cợt.
- Nhưng mà… em… em… Anh muốn sao cũng được… - Thanh vẫn 1 mực níu tay tên đó mà khóc.
- Đã bảo là buông ra!! – Tên này trợn mắt rít lên, hắn gần hết kiên nhẫn rồi.

Thanh nhất định nắm chặt lấy tay hăn, miệng van xin không ngớt.



- Buông ra Thanh, chị nói buông ra!! – Tiếng hét của Hương khiến bao nhiêu người trong quán phải nhìn. Nàng không thể chịu nổi cảnh con bé van xin 1 tên con trai!!
- Ơ!! – Thấy Hương, Thanh tái mặt, chuyện cô trốn học thế là…
- Chị bảo là buông tay cái thằng đó ra!! – Hương tức giận trợn mắt với em, nàng chả thèm giữ vẻ thục nữ nữa, cứ “thằng” mà gọi!!?!

Bị 1 con bé mặt còn búng ra sữa gọi là “thằng”, tên thanh niên trừng mắt nhìn nàng.

- Mày là đứa nào? Chuyện của… Oái!! – Hắn chưa kịp nói hết câu đã phải né cái li bia Hương thuận tay quăng đến.

Mấy tên đàn em của hắn thấy thế thì lập tức đập bàn đứng lên, hoá ra tên này cũng thuộc loại có máu mặt, Hương thiệt là… đi đâu là gây sự đó!!

- Mày chán sống rồi hả nhỏ??
- Anh, để em thịt nó liền!! – Một tên mặt già lên tiếng bồi thêm.
- Khỏi! – Hắn cười khẩy, con bé này ăn gan hùm hay sao mà dám phách lối ở địa bàn của hắn??

Bấy giờ Hương mới tới nơi, đây không phải thành phố Y lại càng không có Trịnh Vũ, thân cô thế cô đâm ra nàng cũng hơi sợ, nhưng tên này dám đối xử với con bé Thanh như thế thì…

- Chị… chị mau xin lỗi ảnh đi!! – Thanh mặt cắt không còn hột máu, vội nắm tay Hương, cô chỉ sợ chị cô gặp phiền phức to mà thôi.
- Đi về! – Hương gằn giọng nắm tay em kéo đi. – Loại người như hắn, muốn thì chị kiếm cho em cả chục thằng!
- Chị, em… em… - Thanh mếu máo, cô vừa sợ vừa không muốn về, cô còn yêu tên này lắm!!
- Muốn về đâu có dễ! – Một tên đàn em lên tiếng. – Cô em cũng được lắm, “ngon” hơn con em nhiều, hay đi chơi với bọn anh…

Nghe thế, đám kia cười hô hố. Hương trừng mắt nhìn quanh, nàng tức nhưng không dám làm liều, dù võ nghệ đầy mình nhưng thân cô thế cô, nàng cũng cảm thấy lo lắng. Nhưng tên kia dám mở mồm nói nàng “ngon”!! Hương hoả khí bốc mù đầu mà vẫn không dám nhảy bổ vào tát cho hắn vài cái.

- Đi thôi! – Hương kéo tay em.
- Đứng lại. Muốn đi hả?? – Cái giọng nhừa nhựa của tên thanh niên khiến nàng cảm thấy buồn nôn ghê gớm.
- Thế mày muốn sao? – Nàng hất hàm hỏi, muốn “giang hồ” thì nàng chiều thôi.
- Hừ, đến đây gây sự mà muốn về sao? – Hắm sầm mặt, rõ ràng đây là kẻ thích giẫm đạp lên người khác, coi bá quyền là niềm vui.
- Thế muốn thế nào? – Nàng lặp lại, giọng run lên vì cố kìm chế để khỏi phát tiết.
- Hừ! Mày hoặc con em mày quì xuống. – Hắn giở giọng điệu gian ác ra. – Liếm sạch đất trên giày tao thì tao cho về!
- Chị… - Thanh run run, cô sợ hãi nắm tay chị, một người chân yếu tay mềm như Hương sao có thể địch lại đám người này??

Hương đứng đó như trời trồng, đây là lần đâu tiên trong đời nàng bị người ta sỉ nhục đến mức ấy, những tiếng cười xung quanh càng khiến cho nàng phát điên hơn, nàng gần kìm chế hết nổi rồi!!

Thanh thấy chị đứng im thì lại càng run hơn, cô run run quì xuống, có lẽ đây cũng là lần đầu tiên cô phải làm cái điều nhục nhã này.

- Thanh, đứng dậy, chị không cho phép em quì… - Hương cố dằn từng tiếng. Nàng ngước lên nhìn tên này. – Mày thả em tao về, còn tao ở đây, thích gì tao chiều nấy!
- Ha ha ha! Mày nghĩ mày có giá vậy sao?? – Hắn giở giọng đêu cáng.
- …
- Thôi được, lâu rồi cũng chưa có đứa nào đẹp như mày, ơ lại đây “hầu hạ” tao cho tốt thì tao tha cho.

Nghe thế, đám bộ hạ đàn em của hắn lập tức cười hô hố phụ hoạ.

- Về đi Thanh, đừng nói gì với chú thím, chị giải quyết chúng nó xong rồi sẽ về. – Hương dịu dàng vỗ lưng em, đỡ Thanh đứng dậy. Có Thanh ở đây, nàng chỉ sợ liên luỵ đến cô.
- Nhưng mà… - Thanh run rẩy nhìn chị, cô đã gây ra rắc rối cho chị cô thật rồi, làm sao 1 mình Hương có thể đối phó với cả đám này??
- Nhanh lên, chị bảo là nhanh lên!! – Hương gằn giọng quát.

Dường như có cái gì trong tiếng quát của nàng khiến Thanh ngoan ngoãn nghe lời. Cô lau nước mắt, bỏ chạy khỏi đám đông. Thanh sợ lắm, nhưng cô không có đủ can đảm để nói với ba mẹ, nhưng 1 mình Hương ở đó thì…

Thấy thanh đã đi khỏi quán, Hương mới yên tâm phần nào. Hôm nay cô lành ít dữ nhiều rồi! Hương hít sâu, nàng phải bình tĩnh!
Đọc tiếp Chap 27

Nếu thích bài viết này? Chia sẻ với bạn bè ngay!
Gửi bình luận
Tên bạn:
Lời bình:
* Yêu cầu bình luận có văn hóa và lịch sự !

* Vui lòng trả lời bằng chữ không dấu câu hỏi bảo mật bên dưới !
4 + 1 = ...?
Cùng chuyên mục
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 27
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 28
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 29
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 25
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 24
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 23
Mới Cập Nhật
Truyện: Yêu Nhầm Chị Hai Được Nhầm Em Gái - Chap 370
Game: Super Boom Boom
Game: Journey to the west - Hành trình Tây Du Ký
KPAH 2D - Sự Kiện Noel & Tết Dương Lịch
Game: Slider kids