Game JavaGame AndroidGame Online
»

Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 32


Lượt xem: 4137

Truyện ngắn: Tiểu Yêu Của Anh
Chap 32:  CHẠM MẶT
Đã 2 ngày kể từ hôm rời nhà Thanh.

Nàng ngồi trên lớp mân mê cây bút, khẽ cắn môi. Nàng cứ nghĩ tới Thanh, không sao tập trung được. Nàng đã đắc tội với tên thanh niên kia như thế, lỡ hắn tìm cách trả thù con bé thì sao?? Hết nghĩ đến con bé, Hương lại nghĩ đến Trịnh Vũ, nàng không biết phải làm sao đây, quả thực nàng không muốn dính líu gì đến hắn, cưới thì lại càng không.

- Khỉ! – Nàng lầm bầm trong vô thức. Mấy ngón tay thon thon siết cây bút đến mức nổi cả gân xanh. Hương nhất định không chịu đầu hàng ông già.

Ve… Ve… Ve…

Từ mấy tán cây bên ngoài cửa sổ, tiếng ve vọng vào râm ran, báo hiệu cho các cô cậu học sinh rằng mùa hè sắp đến rồi.

Ve ve ve, hè về!! Hè về thì ngày nàng phải cưới chồng cũng sắp về rồi!!?! Ông già đã bảo lại là lên đại học thì cưới luôn, học xong rồi đẻ cháu cho ổng vẫn chưa muộn!!?! Hứ!! Cháu, cháu, cháu, cháu!! Bộ con gái không bằng CHÁU sao??

- Cô Hương!! Cô Hương!! – Từ trên bảng vọng xuống tiếng của bà cô bộ môn.
- Hơ!! Ơ!! Dạ… - Nàng đứng bật dậy, tiếng kêu cắt “phực” dòng suy nghĩ của nàng.
- Cô tập trung vào nhá! Còn lơ là nữa tôi sẽ ghi sổ đầu bài đấy!! – Bà cô đanh giọng nhắc.
- Dạ!

Hương lí nhí nói, nàng ngồi xuống, mặc dù chữ nghĩa chả vào đầu nổi nhưng nàng cũng làm bộ chăm chú, kì thi sắp đến nhưng nàng không lo, cái đáng lo là…


Chiều…

Một cô gái mặc quần jean Sisley ống thẳng, áo sơ-mi trắng hở cổ bước vào quán café. Nhìn thôi cũng biết là con nhà giàu rồi. Ăn mặc rất đẹp, rất hợp thời trang.

- Cho 1 nước cam. – Cô gái nói với anh phục vụ.

Những làn gió ve vuốt, tiếng nhạc êm dịu, cô gái khẽ nhắm mắt tận hưởng chút xíu bình yên còn sót lại. Ở đây cô đã tạm quên đi những phiền toái, bực dọc. Một phút trôi qua… rồi 2 phút… phải chăng nàng sẽ có được những giờ phút thảnh thơi ở đây?? Không có ông già, không có Trịnh Vũ, haiz… cuộc đời thật là vui!!!

Hương khoan khoái nhấp từng ngom nước cam nhỏ.

- Anh Vũ! Dạo này còn ghé đến chỗ thằng Hoàng không anh? – Một giọng lạ hỏi.
- Không! Nó suốt ngày gái gú, đến cũng có thấy nó đâu! Thế mày đi Sing chơi có kiếm được cô nào ngon ngon không?? – Một cái giọng quen thuộc chọc thẳng vô tai Hương.
- Ha ha! Em thì thèm gì, mình có đầy mà anh. Hôm nay anh em mình đến đâu đây?? – Lại 1 cái giọng vô cùng quen vang lên. – Hay anh Phong làm chủ xị nhé!
- Ừ! Thằng Vũ OK thì tao chịu liền. – Giọng nói này nàng nhớ có nghe ở đâu rồi!?!

Mấy tiếng nói ngày càng gần hơn.

Hương sững người! Không!! Không thể được!! Nàng muốn khóc thét lên!! Không thể là hắn được!!

Không tự chủ được, nàng từ từ quay đầu lại.

Dù đã có chuẩn bị nhưng cái li trên tay nàng vẫn tuột xuống đất!! Mắt nàng tròn vo, tại sao thành phố Y to vật vã thế này mà đi đâu cũng đụng cái “vỏ dưa” đáng ghét ấy?? Không phải chỉ một mình hắn mà…

- Á!! – Một thanh niên trong đám chỉ thẳng tay vào mặt Hương mà THÉT lên!
- Á!! – Nàng đã nhận ra kẻ đó!!

Hai tiếng “Á” thu hút tất cả ánh mắt của đám thanh niên.

- Tiểu yêu!! – Trịnh Vũ kinh ngạc thốt lên, bẵng đi 1 tuần giờ lại lù lù xuất hiện.
- Trịnh Vũ! – Hương rời mắt khỏi tên thanh niên kia nhìn anh.

Hôm nay anh ăn mặc rất đơn giản. Sơ-mi đen cổ hở, quần jean nhưng lại vô cùng đẹp trai, đặc biệt là gương mặt lạnh lùng vốn có. Đúng là có thể hút hồn tất cả con gái, trừ Hương ra.

Đúng ra nàng đã bỏ đi ngay từ khi thấy anh, nhưng có 1 người khiến Hương phải chú ý.

Hương rời mắt khỏi Trịnh Vũ, nhìn tên thanh niên khi nãy.

- Còn nhớ người quen không? – Nàng hỏi đầy khiêu khích.
- …

Làm sao hắn quên được kẻ đã “phô bày” thân thể hắn ra giữa bàn dân thiên hạ, hôm đó hắn vừa đau vừa xấu hổ?? Hắn chính là tên thanh niên đã bỏ rơi Thanh!!!!

Trịnh Vũ nhíu mày, không ngờ thằng đàn em của anh lại quen nàng.

- Chuyện gì vậy Phương??
- … - Hắn mặt đỏ đến tận mang tai, nhưng không dám manh động, hắn nhận thấy con nhỏ này có cái gì với Trịnh Vũ.

Anh quay qua Hương, con tiểu yêu này lại gây chuyện gì đây, lâu không gặp anh cũng thấy “nhớ” nó gớm!!

- He he! Có gì đâu! – Hương đứng dậy. Nàng nửa muốn bỏ đi, nửa muốn quậy tên thanh niên tên Phương kia. Những gì hắn nói đến bây giờ nàng vẫn chưa quên.
- Tiểu yêu, cô lại gây rắc rối hả? – Trịnh Vũ nheo mắt hỏi.
- Đâu có! – Hương chối, thôi, bỏ đi cho rồi. Hắn mà dám đụng đến con bé Thanh thì nàng lột da hắn sau. Có Trịnh Vũ nàng lại hết ham.

Hương quay lưng đi, bỗng nghe đằng sau có tiếng gọi.

- Em! Ở lại với bọn anh cho vui! – Hương ngoái lại thì thấy Phong đang vẫy vẫy.

Phong thấy nàng đẹp vậy thì không nỡ… để nàng đi. Anh cố lờ đi cái lườm của Trịnh Vũ.

Hương hơi bối rối, nàng chưa kịp quyết định thì đã nghe tiếng Trịnh Vũ.

- Ở lại chơi! Cô sợ tôi làm gì cô sao?? – Trịnh Vũ giở giọng bỡn cợt, anh đổi ý rồi, phải rủ con nhỏ này theo để “gài” nó 1 phen. Anh hận nó lắm!!
- Hừ! Trịnh Vũ đồ… - Hương trợn mắt bặm môi nhìn lại anh, thách à? Tưởng tôi sợ sao?? – Được! Đi thì đi, nhưng anh phải xin ba tôi đã!!
- Ha ha! Tưởng gì, chắc chắn “nhạc phụ đại nhân” sẽ không từ chối đâu!! – Trịnh Vũ nheo đôi mắt đẹp nhìn nàng.
- Hứ! Ai là nhạc phụ của anh?? – Nàng gườm. Môi dẩu ra thách anh. Trịnh Vũ nhìn mà muốn… cắn cho 1 phát.

Mấy thanh niên cùng nhóm đưa mắt nhìn nhau, không giấu nổi ngạc nhiên. Sao?? Chả lẽ con bé này là chị dâu tương lai của tụi mình sao?? Nhìn cái tướng gườm gườm kia lại càng không phải.

- Ơ!! – Một thanh niên trong nhóm khôi khỏi thốt lên, anh này đưa mắt nhìn Phong. – Anh Phong…
- Hề hề!! Chị dâu tương lai của tụi bây đó!! – Phong mau mắn giới thiệu.
- Trời! – Tên Phương kia toát mồ hôi, những lời hắn nói với nàng, giờ nàng mà thuật lại cho Trịnh Vũ nghe chắc hắn nhừ xương.
- Hừ! – Hương hừ mũi. Ai là chị dâu của mấy người??Đã 2 ngày kể từ hôm rời nhà Thanh.

Nàng ngồi trên lớp mân mê cây bút, khẽ cắn môi. Nàng cứ nghĩ tới Thanh, không sao tập trung được. Nàng đã đắc tội với tên thanh niên kia như thế, lỡ hắn tìm cách trả thù con bé thì sao?? Hết nghĩ đến con bé, Hương lại nghĩ đến Trịnh Vũ, nàng không biết phải làm sao đây, quả thực nàng không muốn dính líu gì đến hắn, cưới thì lại càng không.

- Khỉ! – Nàng lầm bầm trong vô thức. Mấy ngón tay thon thon siết cây bút đến mức nổi cả gân xanh. Hương nhất định không chịu đầu hàng ông già.

Ve… Ve… Ve…

Từ mấy tán cây bên ngoài cửa sổ, tiếng ve vọng vào râm ran, báo hiệu cho các cô cậu học sinh rằng mùa hè sắp đến rồi.

Ve ve ve, hè về!! Hè về thì ngày nàng phải cưới chồng cũng sắp về rồi!!?! Ông già đã bảo lại là lên đại học thì cưới luôn, học xong rồi đẻ cháu cho ổng vẫn chưa muộn!!?! Hứ!! Cháu, cháu, cháu, cháu!! Bộ con gái không bằng CHÁU sao??

- Cô Hương!! Cô Hương!! – Từ trên bảng vọng xuống tiếng của bà cô bộ môn.
- Hơ!! Ơ!! Dạ… - Nàng đứng bật dậy, tiếng kêu cắt “phực” dòng suy nghĩ của nàng.
- Cô tập trung vào nhá! Còn lơ là nữa tôi sẽ ghi sổ đầu bài đấy!! – Bà cô đanh giọng nhắc.
- Dạ!

Hương lí nhí nói, nàng ngồi xuống, mặc dù chữ nghĩa chả vào đầu nổi nhưng nàng cũng làm bộ chăm chú, kì thi sắp đến nhưng nàng không lo, cái đáng lo là…


Chiều…

Một cô gái mặc quần jean Sisley ống thẳng, áo sơ-mi trắng hở cổ bước vào quán café. Nhìn thôi cũng biết là con nhà giàu rồi. Ăn mặc rất đẹp, rất hợp thời trang.

- Cho 1 nước cam. – Cô gái nói với anh phục vụ.

Những làn gió ve vuốt, tiếng nhạc êm dịu, cô gái khẽ nhắm mắt tận hưởng chút xíu bình yên còn sót lại. Ở đây cô đã tạm quên đi những phiền toái, bực dọc. Một phút trôi qua… rồi 2 phút… phải chăng nàng sẽ có được những giờ phút thảnh thơi ở đây?? Không có ông già, không có Trịnh Vũ, haiz… cuộc đời thật là vui!!!

Hương khoan khoái nhấp từng ngom nước cam nhỏ.

- Anh Vũ! Dạo này còn ghé đến chỗ thằng Hoàng không anh? – Một giọng lạ hỏi.
- Không! Nó suốt ngày gái gú, đến cũng có thấy nó đâu! Thế mày đi Sing chơi có kiếm được cô nào ngon ngon không?? – Một cái giọng quen thuộc chọc thẳng vô tai Hương.
- Ha ha! Em thì thèm gì, mình có đầy mà anh. Hôm nay anh em mình đến đâu đây?? – Lại 1 cái giọng vô cùng quen vang lên. – Hay anh Phong làm chủ xị nhé!
- Ừ! Thằng Vũ OK thì tao chịu liền. – Giọng nói này nàng nhớ có nghe ở đâu rồi!?!

Mấy tiếng nói ngày càng gần hơn.

Hương sững người! Không!! Không thể được!! Nàng muốn khóc thét lên!! Không thể là hắn được!!

Không tự chủ được, nàng từ từ quay đầu lại.

Dù đã có chuẩn bị nhưng cái li trên tay nàng vẫn tuột xuống đất!! Mắt nàng tròn vo, tại sao thành phố Y to vật vã thế này mà đi đâu cũng đụng cái “vỏ dưa” đáng ghét ấy?? Không phải chỉ một mình hắn mà…

- Á!! – Một thanh niên trong đám chỉ thẳng tay vào mặt Hương mà THÉT lên!
- Á!! – Nàng đã nhận ra kẻ đó!!

Hai tiếng “Á” thu hút tất cả ánh mắt của đám thanh niên.

- Tiểu yêu!! – Trịnh Vũ kinh ngạc thốt lên, bẵng đi 1 tuần giờ lại lù lù xuất hiện.
- Trịnh Vũ! – Hương rời mắt khỏi tên thanh niên kia nhìn anh.

Hôm nay anh ăn mặc rất đơn giản. Sơ-mi đen cổ hở, quần jean nhưng lại vô cùng đẹp trai, đặc biệt là gương mặt lạnh lùng vốn có. Đúng là có thể hút hồn tất cả con gái, trừ Hương ra.

Đúng ra nàng đã bỏ đi ngay từ khi thấy anh, nhưng có 1 người khiến Hương phải chú ý.

Hương rời mắt khỏi Trịnh Vũ, nhìn tên thanh niên khi nãy.

- Còn nhớ người quen không? – Nàng hỏi đầy khiêu khích.
- …

Làm sao hắn quên được kẻ đã “phô bày” thân thể hắn ra giữa bàn dân thiên hạ, hôm đó hắn vừa đau vừa xấu hổ?? Hắn chính là tên thanh niên đã bỏ rơi Thanh!!!!

Trịnh Vũ nhíu mày, không ngờ thằng đàn em của anh lại quen nàng.

- Chuyện gì vậy Phương??
- … - Hắn mặt đỏ đến tận mang tai, nhưng không dám manh động, hắn nhận thấy con nhỏ này có cái gì với Trịnh Vũ.

Anh quay qua Hương, con tiểu yêu này lại gây chuyện gì đây, lâu không gặp anh cũng thấy “nhớ” nó gớm!!

- He he! Có gì đâu! – Hương đứng dậy. Nàng nửa muốn bỏ đi, nửa muốn quậy tên thanh niên tên Phương kia. Những gì hắn nói đến bây giờ nàng vẫn chưa quên.
- Tiểu yêu, cô lại gây rắc rối hả? – Trịnh Vũ nheo mắt hỏi.
- Đâu có! – Hương chối, thôi, bỏ đi cho rồi. Hắn mà dám đụng đến con bé Thanh thì nàng lột da hắn sau. Có Trịnh Vũ nàng lại hết ham.

Hương quay lưng đi, bỗng nghe đằng sau có tiếng gọi.

- Em! Ở lại với bọn anh cho vui! – Hương ngoái lại thì thấy Phong đang vẫy vẫy.

Phong thấy nàng đẹp vậy thì không nỡ… để nàng đi. Anh cố lờ đi cái lườm của Trịnh Vũ.

Hương hơi bối rối, nàng chưa kịp quyết định thì đã nghe tiếng Trịnh Vũ.

- Ở lại chơi! Cô sợ tôi làm gì cô sao?? – Trịnh Vũ giở giọng bỡn cợt, anh đổi ý rồi, phải rủ con nhỏ này theo để “gài” nó 1 phen. Anh hận nó lắm!!
- Hừ! Trịnh Vũ đồ… - Hương trợn mắt bặm môi nhìn lại anh, thách à? Tưởng tôi sợ sao?? – Được! Đi thì đi, nhưng anh phải xin ba tôi đã!!
- Ha ha! Tưởng gì, chắc chắn “nhạc phụ đại nhân” sẽ không từ chối đâu!! – Trịnh Vũ nheo đôi mắt đẹp nhìn nàng.
- Hứ! Ai là nhạc phụ của anh?? – Nàng gườm. Môi dẩu ra thách anh. Trịnh Vũ nhìn mà muốn… cắn cho 1 phát.

Mấy thanh niên cùng nhóm đưa mắt nhìn nhau, không giấu nổi ngạc nhiên. Sao?? Chả lẽ con bé này là chị dâu tương lai của tụi mình sao?? Nhìn cái tướng gườm gườm kia lại càng không phải.

- Ơ!! – Một thanh niên trong nhóm khôi khỏi thốt lên, anh này đưa mắt nhìn Phong. – Anh Phong…
- Hề hề!! Chị dâu tương lai của tụi bây đó!! – Phong mau mắn giới thiệu.
- Trời! – Tên Phương kia toát mồ hôi, những lời hắn nói với nàng, giờ nàng mà thuật lại cho Trịnh Vũ nghe chắc hắn nhừ xương.
- Hừ! – Hương hừ mũi. Ai là chị dâu của mấy người??
Đọc tiếp Chap 33

Nếu thích bài viết này? Chia sẻ với bạn bè ngay!
Gửi bình luận
Tên bạn:
Lời bình:
* Yêu cầu bình luận có văn hóa và lịch sự !

* Vui lòng trả lời bằng chữ không dấu câu hỏi bảo mật bên dưới !
1 + 2 = ...?
Cùng chuyên mục
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 33
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 34
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 35
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 31
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 30
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 29
Mới Cập Nhật
Truyện: Yêu Nhầm Chị Hai Được Nhầm Em Gái - Chap 370
Game: Super Boom Boom
Game: Journey to the west - Hành trình Tây Du Ký
KPAH 2D - Sự Kiện Noel & Tết Dương Lịch
Game: Slider kids