Game JavaGame AndroidGame Online
»

Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 39


Lượt xem: 4065

Truyện ngắn: Tiểu Yêu Của Anh
Chap 39:  KẺ THỨ BA
Hôm nay, Hương có mặt tại khách sạn.

Nàng liếc đồng hồ. Thò tay gãi gãi đầu. Làm cái quái gì mà lề mề thế nhỉ? Nàng lại liếc đồng hồ. Đáng lí giờ này anh phải có mặt rồi chứ!

Đáng lí giờ này anh phải đến rồi chớ! Hương gõ trán, đứng ngoài lề đường.

Đứng 1 lúc Hương đã thấy khó chịu. Cái váy thắt eo hở ngực dài gần quết đất, ôm sát lấy người nàng. Những đường xếp ở ngực và eo càng khiến nàng thêm hấp dẫn.Trước ánh đèn xe, những viền kim tuyến trở nên lấp lánh hơn.

- Có biết bây giờ là mấy giờ rồi không đồ… - Hương nghiến răng lầm bầm. Nàng rất kị mấy loại váy này chứ đừng nói là mặc rồi đứng ngoài đường đợi. Biết bao nhiêu ánh mắt khiến nàng nhột quá xá!!
- Tiểu yêu! Đợi lâu chưa? – Một giọng nói vang lên sau lưng nàng.
- À há! – Hương mín môi trợn mắt quay lại. – Còn dám hỏi hả?

Nhìn bộ dạng hung hăng của Hương, anh đoán nếu không mặc váy thì nàng đã co chân đạp cho anh mấy phát rồi.

- Xin lỗi được chưa! – Anh cười. – Tại có tí việc, mà hôm nay trông cô sexy thế! – Ánh mắt anh gian tà quét khắp người nàng.
- Sexy cái đầu anh! – Hương đỏ mặt. – Lần sau còn dám…
- Biết rồi!! Vô nhanh nhanh lên! Mấy ông bà già mà chờ lại gắt ầm lên!!

Không đợi nàng đồng ý, anh cầm tay nàng kéo vào. Hôm nay anh đã được “mở mang” tầm mắt. Con tiểu yêu ngày thường toàn mặc sơ-mi, áo pull kín công cao tưởng bỏ xừ! Không ngờ có ngày nó lại sexy thế, còn dám mặc áo hở cả ngực!

- Này!! Đừng có mà nghĩ bậy nhá! – Nhìn ánh mắt ám muội của anh, Hương làu bàu. Nàng cố chạy theo anh, anh thì sải từng bước dài, trong khi nàng chỉ đi từng bước nhỏ trong cái váy bó sát



Trong đại sảnh của khách sạn, ánh đèn màu vàng ấm áp trải đều. Trịnh Vũ cầm tay Hương dẫn vào.

Hai người đều gặp người quen, đa số là những đối tác mà họ đã gặp qua, nên hai cái đầu gật gật liên tục.

- Trời! Tụi bay đi đâu mà làm ba chờ quá!! – Ông Chính chả biết từ đâu chạy ra, tay ngoắt ngoắt.
- Con chào bác! – Trịnh Vũ cười, chào.
- Trời! Con sắp làm con rể ba rồi, gọi là ba cho nó thân mật đi!! – Ông Chính cười tít mắt.
- Ba!! Ba đừng có nói bậy! – Mặt Hương nhăn hí.
- Mày cũng thích nó mà! Còn dám cầm tay cầm chân thế kia thì cho ba gọi “con rể” chút không được sao?? – Ông Chính bĩu môi liếc vào 2 bàn tay nắm chặt.

Hương ngượng nghịu rút tay ra, mặt nàng hiện thoáng sắc hồng nhưng lập tức biến mất. Bên này Trịnh Vũ cũng đằng hắng. Trận “chiến” kiểu này không phải là lần đầu tiên anh xem.

- Thôi!! Đi! Để ba giới thiệu hai đứa mới mấy… - Ông Chính vỗ lưng con gái, ra chiều an ủi.

Trịnh Vũ đi bên cạnh thấy mặt Hương xị ra, rõ ràng ấm ức lắm. Nhưng ánh mắt anh không dừng ở mặt nàng được lâu mà từ từ di chuyển xuống dưới!!?! Rõ là…

Hương thì đang “bận” tức nên không nhận ra ánh mắt gian tà đầy ẩn ý của anh.

Nàng cắn môi, lão già! Giới thiệu nàng ra bàn dân thiên hạ thế này khác nào tuyên bố với cả thế gian là nàng cưới chồng? Hừ, muốn đem nàng ra để khuếch trương thanh thế đây mà!! Hừ! Lúc nào cũng bảo thương tôi mà… Hương ấm ức thầm nghĩ.



- Ha ha! Các vị, hôm nay tôi muốn công bố tin mừng, để mọi người chúng ta có dịp chúc mừng cho 1 cặp uyên ương mới. – Nói đến đây ông Trịnh ngừng lại một lắt, những vị khách mời đã yên vị trên ghế nay lại nổi lên những tiếng xôn xao. – Con tôi sẽ kết hôn cùng tiểu thư nhà giám đốc Tần Chính.

Mọi người đã nghe qua, cũng không mấy ngạc nhiên, chỉ rộ lên 1 tràng vỗ tay.

- Nay 2 công ti chúng tôi sẽ thắt chặt thêm sự hợp tác! – Nói đến đây, dưới kia những cái đầu lại gật gù. Họ thừa biết mục đích của buổi tiệc hôm nay. Giới thiệu hôn lễ cũng chính là lời khẳng định về sự hợp tác của 2 công ti, là một sự khẳng định về lợi thế đối với các công ti khác sau này. Hai lão già gớm thật. – Nào! Mời mọi người nhập tiệc thôi! Chúng ta cùng nâng li chúc mừng! – Ông Chính giơ li rượu trên tay lên. Trên mặt ông nở một nụ cười, vừa vui mừng, vừa tự mãn.



Hương tìm một góc khuất để ngồi. Nàng khó chịu vô cùng khi những ánh mắt cứ xăm soi nàng, nàng chán phải nói sáo ngữ.

Hương cảm thấy mệt mỏi trong bộ đồ này. Lâu lâu, nàng lại đưa tay kéo ngực áo. Chính nàng cũng nhận ra là cái áo này rất khiêu khích.

Miệng nhấp một ngụm nước trái cây nhỏ. Ánh mắt Hương lơ đãng nhìn, đằng kia, Trịnh Vũ đang khốn khổ với những cái bắt tay, những nụ cười, những lời chào hỏi.

- Cô là Tần U Hương phải không? – Bồng một giọng nữ vang lên sau lưng nàng.
- Ơ? Cô là ai? – Hương quay lại. Trước mắt nàng là một cô gái ăn mặc hết sức cầu kì. Thậm chí, nàng có cảm tưởng cô ta còn thích mặc những thứ này trên người. Cô gái này vẻ ngoài đoan trang nhưng lại toát lên một sự nham hiểm. – Phải! – Bất giác Hương đề phòng.
- Hừ! Nghe nói cô sắp cưới Trịnh Vũ phải không? – Cô gái kia hỏi.
- Phải!

Nhìn ánh mắt soi mói của cô gái kia, nàng cảm thấy nhột nhạt, khó chịu.

- Cô muốn gì? – Hương hỏi. Nàng cảm thấy chán ghét cô gái này ngay từ cái nhìn đầu tiên. – Nói thì nói, đừng lôi thôi!
- Hừ! Không hổ danh là con gái tổng giám đốc! – Cô ta cười khẩy. – Tôi đến để thông báo cho thứ tiểu thư như cô biết, tôi sẽ dành bằng được trịnh Vũ ra khỏi tay cô! Nghe rõ chưa Tần U Hương?
- Hả? – Hương quoắc mắt nhìn cô gái. Lần đầu tiên nàng đụng phải loại đàn bà mặt dày như vậy. – Vậy sao? Nói hay! – Nàng cười khẩy đứng lên đối mặt với cô gái kia.
- Cô tưởng loại tiểu thư như cô mà thắng được tôi sao? – Cái giọng độc địa xoáy thẳng vào tai nàng. – Cô chả hiểu gì về Trịnh Vũ cả, tôi mới là người hiểu anh ấy!
- Ha ha! – Hương bật cười trước những lời khiêu khích trắng trợn. – Cô hiểu thì làm gì được tôi? Hừ! Loại đàn bà như cô chưa đủ trình độ để nói chuyện với tôi đâu! – Giọng nàng mỉa mai. – Tôi đã nói là thích Trịnh Vũ bao giờ? Tôi cần quái gì phải hiểu?
- Cô!! – Cô gái kia không ngờ nàng lại nói những lời như thế. Trong mắt cô ta, Hương là loại tiểu thư được cha mẹ cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa. Miệng lưỡi nàng thật chả thua kém cô ta. – Cô không thích sao còn muốn cưới anh ấy?
- Ha ha! Việc gì tới cô? - Hương nheo mắt. Bản tính hiếu thắng không cho phép nàng thua những loại người như thế. – Quả thật là không yêu, nhưng cũng không muốn bỏ! – Nàng ngang ngạnh.
- Cô để xem anh ấy sẽ yêu tôi hay cô! – Cô gái kia nghiến răng, ánh mắt đầy âm hiểm. – Nếu biết cô chỉ…
- Lợi dụng hả? – Hương cướp lời. – Phải, chúng tôi cùng lợi dụng lẫn nhau đấy!
- … - Cô gái kia tức tới mức nói không thành lời.

Hương cười khoái chí cười khanh khách!

- Ha ha! Nói hay lắm! Luôn miệng nói yêu sao không dành đi? Có giỏi thì thắng tôi xem! – Nàng chỉ tay vào ngực cô gái, đẩy cô ta ra sau 1 bước. – Nói cho cô biết, cái gì tôi còn có thể nhường, chứ đàn ông thì không thể!

Bị đẩy lùi một bước, cô gái kia lửa giận bừng bừng, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống Hương. Đáp lại sự tức giận, môi nàng vẽ thành 1 nụ cười giễu cợt
Đọc tiếp Chap 40

Nếu thích bài viết này? Chia sẻ với bạn bè ngay!
Gửi bình luận
Tên bạn:
Lời bình:
* Yêu cầu bình luận có văn hóa và lịch sự !

* Vui lòng trả lời bằng chữ không dấu câu hỏi bảo mật bên dưới !
2 + 2 = ...?
Cùng chuyên mục
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 40
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 41
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 42
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 38
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 37
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 36
Mới Cập Nhật
Truyện: Yêu Nhầm Chị Hai Được Nhầm Em Gái - Chap 370
Game: Super Boom Boom
Game: Journey to the west - Hành trình Tây Du Ký
KPAH 2D - Sự Kiện Noel & Tết Dương Lịch
Game: Slider kids