Game JavaGame AndroidGame Online
»

Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 42


Lượt xem: 5384

Truyện ngắn: Tiểu Yêu Của Anh
Chap 42:
(1)

Máy bay đã cất cánh khỏi phi trường mà Hương vẫn chưa thôi đưa tay chùi miệng. Hai má nàng rần rần ngứa ngáy như có mấy có kiến xúm xít đốt.

- Đồ… con heo. – Hương ngượng quá hoá khùng.

Đây, chính là nụ hôn đầu đời của nàng.

- Trịnh Vũ! Tôi… tôi… - Hương càng nói lại càng cà lăm.

Biết vậy nàng đừng nghe lời mẹ vác xác ra đây cho rồi. Hương cố trấn tĩnh, một cái hôn nhằm nhò gì? Cuối đời hay đầu đời cũng thế thôi. Nàng lắc đầu, cúi xuống lượm hai bì ni-lon lên. Hai cái này, một cái đựng chuối, một cái đựng xôi gà mà bà Tần cố ý chuẩn bị cho “con rể”, có điều anh đến trễ thành ra… nàng sẽ xơi giúp.

“Tiểu yêu ở lại mạnh giỏi, anh đi rồi anh về, đợi anh nhé!” câu nói của anh như vang vọng bên tai nàng.

- Phải! – Hương cười đểu. – Cái này nó đợi anh nè! – Nàng dứ dứ nắm đấm.



Đã hai ngày kể từ khi Trịnh Vũ đi, cuộc sống của Hương bây giờ thật là bình yên.

Nàng vừa rung đùi vừa gọt lê. Ăn lê vừa đẹp da vừa mát!! Cái hôn của Trịnh Vũ cũng đã bớt ám ảnh Hương.

Điện thoại đổ chuông.

- Ô…lô! – Cố nuốt miếng lê to đùng, a-lô cho phải phép.
- Cô còn nhớ tôi không? – Bên kia, một giọng nói nhão choẹt vang lên.
- Ai vậy ta? – Hương làm bộ. – A! Nhớ rồi! Thì ra là “cô em” mê Trịnh Vũ. – Giọng nàng đầy vẻ khiêu khích.
- Hừ! Nhớ dai đấy. Tôi muốn gặp cô. – Cái giọng khó ưa kia lại chọc thẳng vào tai Hương.
- Ôi! Quí hoá quá nhỉ? – Hương làm bộ. – Nhưng tiếc là tôi không rảnh, lịch hẹn hò kín mít rồi.
- Mày… cô phải đến gặp tôi.
- Ô hay, bắt đầu lịch sự rồi này. Tiếc quá, tôi không có thời gian nói chuyện với cô. Chào!

Hương bực bội cúp máy một cái “Cạch!” thật hoành tráng. Tội nghiệp cái máy!!



Bên này là buổi sáng thì nơi Trịnh Vũ đang đứng đã là buổi tối.

Đứng trong căn chung cư cao cấp, anh ngước mặt nhìn bầu trời đêm. Ánh đèn đêm chiếu vào mặt anh những tia sáng nhàn nhạt, anh rất đẹp, nhưng đêm nay, anh cũng thật cô đơn. Anh tự hỏi liệu con tiểu yêu có đang nhớ đến anh không nhỉ? Chắc là không, nó đang hận anh thì đúng hơn. Bất giác Trịnh Vũ bật cười. Anh cũng không nhớ anh đã hôn bao nhiêu người rồi? Nhưng con tiểu yêu cho anh cảm giác thật đặc biệt. Nói theo các của Phong thì đó là YÊU, tất nhiên là anh không thừa nhận.

Khói thuốc vấn vít quanh mặt anh. Bất chợt anh lại nhớ đến cái mặt nhăn nhó của Hương “ Hút thuốc coi chừng ung thư đó, ở gần tôi thì đừng có hút nha!!”, anh phì cười rồi dụi điếu thuốc đang hút. Đã bao nhiêu lần anh ước trên đời đừng có con tiểu yêu, nhưng bây giờ không có nó thì lại thấy buồn.

Lúc ở sân bay, anh đã muốn nói với Hương câu “ Anh yêu em” rồi, nhưng có cái gì đó đã cản anh lại, anh không muốn sau này nàng bị tổn thương.

Hương bực bội bước xuống xe.

- Mấy giờ anh đón em đây? – Phong gọi với theo.

Theo sự mách bảo cuả… tình bạn, Phong quyết định sẽ làm tài xế cho Hương. Anh sẽ tự đứng ra lo tất tần tật, theo suy nghĩ cuả Phong, cho Hương để thằng bạn đại ca yên tâm học hành.
- Anh cứ kệ em đi! – Hương nhăn nhó. – Anh dẹp dùm em mấy cái vụ này đi!!

Nàng đã “bội thực” với sự quan tâm thái quá của Phong nhưng dường như anh chàng vẫn chưa hiểu được.

- ơ! Không được!
- Tùy anh nhá! – Hương quạu. – Em không biết chừng nào em ra đâu! Anh lo mà canh cho đúng giờ rồi đến! Không là…

Nàng dứ dứ nắm đấm ra.

- Ờ! Anh biết rồi! – Phong cười.

Hương không buồn để ý đến Phong nữa. Nàng bước vào quán, Hương tự nhủ đây sẽ là lần cuối cùng nàng gặp cô nàng kia. Mọi chuyện ra sao nàng không cần biết, nhưng điều quan trọng là nàng không yêu Trịnh Vũ.



Có lẽ cuộc sống không có Trịnh Vũ chính là cuộc sống tuyệt vời nhất, đó là ý nghĩ cách đây 1 tháng của Hương nhưng giờ đây, nàng đã mau chóng nhận ra có Phong, cuộc sống cũng không thể sung sướng lên được!

- Em lạy anh!
- …
- Em xin anh!
- …
- Trời ơi! Tha cho em đi mà anh Phong!! – Và đến lần thứ n, Hương đã phải mếu máo van xin, một chuyện trước nay chưa từng xảy ra.
- Em làm gì thế Hương?? – Phong khổ sở. – Anh có làm gì em đâu mà em lạy anh!!
- …

Đến đây thì Hương hết nói nổi. Từ trước đến giờ, loại người như Trịnh Vũ thì nàng không ngán, nhưng đối với loại sử dụng vũ khí mềm mỏng như Phong thì nàng chưa từng biết qua. Người ta đối tốt với nàng thì làm sao nàng nổi điên với người ta cho được??

Còn về phần Phong, anh không hề nhận ra mình đang “tra tấn” Hương nên mỗi lần liên lạc với Trịnh Vũ, anh rất tự hào khoe khoang lòng tốt cuả mình.
- Mày đừng có làm quá. Không người ta ngộ độc “lòng tốt” đó Phong!!” - Trịnh Vũ nhắc bạn.
- Mày yên tâm! – Phong nói như đinh đóng cột.



Mùa đông năm đó là lạnh hơn mọi năm. Muà đông mang theo những cơn gió lạnh lẽo, khô nồng ào tới, len lỏi trong từng con phố, hàng cây, gió lùa qua muôn sắc áo gây cảm giác rùng mình lạnh lẽo, ngoài hiên, sắc trời xám xịt.

Xui rủi làm sao, đây là thời điểm mà ba mẹ Hương quyết định đi du lịch.

- Em à, con nó lớn rồi, mình phải để cho con tự lập thôi em! – Ông Tần thủ thỉ với vợ.
- Nhưng mà… - Bà Tần lo lắng. – Em không yên tâm, từ bé đến giờ con Hương…
- Trời ơi! Lo cái gì mà lo! - Ông nhăn nhó. - Khổ quá, sao em cứ quan trọng hóa vấn đề lên thế em? Nó lớn to đầu rồi, với lại nhà mình còn có bà giúp việc, cơm ngon ngày ba bữa…

Thế là ông đem một lô một lốc các lí do ra thuyết phục vợ.

- Ừ!

Cuối cùng vợ ông cũng đã đồng ý.



Nhìn mặt con gái dửng dưng trước tin ba mẹ đi du lịch, bà Tần thật vọng não nề trước sự lo lắng hơi bị quá… thừa của mình.

- Thôi em đừng buồn! Con Hương em cũng biết nó mà. – Ông Tần an ủi bà.



Thế là mùa đông năm nay, Hương ở nhà 1 mình.

Vắng chủ nhà thì gà vọc niêu tôm. Y như rằng ba mẹ đi là Hương như chim sổ lồng. Ngoài giờ học, nàng la ca khắp các quán hàng rong, một nơi mà bà Tần vẫn cấm nàng đến vì cho rằng ở đó quá không hợp vệ sinh, cho đến một lần…

- Ơ! – Hương chưng hửng khi thò tay vào ví. – Cô đợi một chút!

Có lẽ vì trong quán khá ấm nên mặt nàng bắt đầu… hồng hào hơn.

- Tiền đâu cháu? – Bà chủ quán hỏi.
- …- Hương ấm ớ, nàng chỉ có mỗi cái thẻ tín dụng mà quán này ngoài vỉa hè nên làm gì có chỗ nào để xẹc!!?!
- …
- Cô… cô chờ cháu một lát. – Hương ngượng ngùng lí nhí noí.

Nàng quay đi, lôi điện thoại ra gọi ngay cho vị cứu tinh.

- Anh Phong đó hả?
- Ừ!
- Em… anh mang tiền đến đường XM giúp em với! Chỗ ngã tư gần chợ ý, lẹ lẹ lên nha.
Đọc tiếp Chap 43

Nếu thích bài viết này? Chia sẻ với bạn bè ngay!
Gửi bình luận
Tên bạn:
Lời bình:
* Yêu cầu bình luận có văn hóa và lịch sự !

* Vui lòng trả lời bằng chữ không dấu câu hỏi bảo mật bên dưới !
1 + 2 = ...?
Cùng chuyên mục
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 43 - Hết
Truyện: Lục Trà Tranh
Truyện: Thế Em Xin Anh Một Ngày Yêu Em Nhé
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 41
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 40
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 39
Mới Cập Nhật
Truyện: Yêu Nhầm Chị Hai Được Nhầm Em Gái - Chap 370
Game: Super Boom Boom
Game: Journey to the west - Hành trình Tây Du Ký
KPAH 2D - Sự Kiện Noel & Tết Dương Lịch
Game: Slider kids