Game JavaGame AndroidGame Online
»

Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 43 - Hết


Lượt xem: 8159

Truyện ngắn: Tiểu Yêu Của Anh
Chap 43:  Đoạn kết cho cặp tình nhân
Đối với Hương, Trịnh Vũ đến thật bất ngờ và đi cũng nhanh quá!

Nàng nhớ ngày đầu tiên biết mặt anh, nghe tên anh nàng đã căm thù con người này đến mức nào, ôi chúa ơi! Đây chính là người mà số phận đã đem đến cho Hương.

Ở bên anh, lúc nào cũng có lắm chuyện xảy ra với Hương, cứ hết tai nạn này rồi đến tai nạn kia chồng chéo đổ lên đầu nàng, đặc biết là không biết mấy cô nàng “người yêu theo lịch” của Trịnh Vũ từ đâu chui ra mà cứ lũ lượt kéo tới làm phiền.

Chỉ hơn một năm trước đây, là thế, mà sao bây giờ…

- Áiiiii!!!!!!!!! – Hương vò đầu bứt tai.

Hương cũng không thể hiểu nỗi mình những ngày gần đây nữa!

Kể từ bữa ở sân bay về, ông bà Tần thấy con gái họ cứ dật dờ như người mất hồn, ngồi một mình mà mặt mày cứ thoắt trắng thoắt xanh, lâu lâu họ còn nghe con gái lầm bầm mấy câu gì có chữ “Trịnh Vũ”.

Ông Tần lắc đầu.

- Chết rồi bà ơi, bà thấy chưa, tôi nói đâu có sai, haiz!! – Ông chỉ tay về phía con làm bộ am hiểu. – Lúc “chồng” nó còn ở đây thì bày đặt làm eo, giờ nó đi rồi thì ngồi tương tư, mới đó là đã si mê đến mức đó rồi, haiz,… Đúng là “con gái là con người ta, con dâu mới chứng thực được mẹ cha mua về” bà nhỉ???

Nói xong ông còn làm bộ tặc lưỡi mà bản mặt thì hí hửng hết chỗ nói. Thế là ông đã thắng con tiểu yêu rồi, hí hí!!

- Gớm! Ông chỉ được cái suy diễn!! – Ba tần bĩu môi hứ một tiếng khi thấy chồng “nghĩ xấu” cho con gái.
- Bà đợi mà xem, cái thằng con lão Trịnh ấy mà về nước thì có lấy xà beng nạy cũng không ra đâu!!! – Ông nói chắc như đinh đóng cột!!?!

Ờ! Thì chừng nào cột mục nó mới sút đinh!!



Hương không phải dạng chăm học, suốt ngày ngồi ôm quyển tập tụng ngày tụng đêm nhưng không hiểu sao đường thi cử lại rất may mắn.

Lần này nhờ trí thông minh có sẵn cộng với sự may mắn trời cho, Hương đã dễ dàng lọt vào trường đại học danh tiếng nhì thành phố, ba Hương muốn con sau này nối nghiệp quản lí công ti nên một hai ép nàng học ngành quản trị kinh doanh cho bằng được!

Trong khoảng thời gian không có anh bên cạnh, nàng bỗng cảm thấy hết sức buồn chán. Đến chính Hương cũng không thể lí giải nổi suy nghĩ của mình, nàng không thể nào tự thuyết phục bản than rằng nàng không nhớ Trịnh Vũ, ôi!!! Chết mất thôi! Mặc dù Phong cũng hay rủ đi chơi với cả nhóm nhưng Hương chẳng mấy hưng thú làm anh chàng cứ tặc lưỡi rồi lại điện thoại qua mach Trịnh Vũ, tất nhiên là với cái tật mồm năm miệng mười của mình, anh chàng kể lể nào là con bé nhớ mày khóc sưng húp cả mắt, rồi thì cứ nhằng nhẵng theo tao hỏi khi nào anh Vũ về, bla bla… nghe rất cải lương, làm Trịnh Vũ vừa buồn cười vừa muốn cho anh chàng ăn đòn.

- Thôi ngay đi ku!
- Ơ hay, tao kể thật mà!
- …
- Không tin hả????
- …
- …
- Tao điện thoại hỏi Hương thử nhé??
- Ế!! Thằng khỉ, mày điên à!! – Phong có ăn gan hùm cũng không dám lấy sợi lông ngoáy mũi con sư tử hà đông đang ngủ.
- Hề hề, tao biết mày bốc phét mà. – Trịnh Vũ bên kia cười rất kẻ cả, làm Phong quê quá xá!!




Một năm sau.

Hương đã bắt đầu quen với sự vắng mặt của Trịnh Vũ, nàng đã hết làm cái động tác chùi môi mỗi khi nghĩ đến anh, còn anh, sắp đến ngày về nước lại càng nhớ con tiểu yêu dữ dội. Suốt một năm trời không có ai quấy rối, Trịnh Vũ, thấy buồn không chịu được!! Thật là… Anh vẫn nhớ những ngày đầu Hương cứ bám theo lẵng nhẵng phá đám bao nhiêu cuộc tình của anh, khiến anh cháy túi ngay giữa trung tâm mua sắm,… lúc đó, anh đã thầm ước với ông trời giá mà đừng có con nhỏ đó!! Hay ó biến quách đi đâu cho anh rảnh, ai dè càng bị quấy rối anh lại càng thích, nói ra thì thật là mất mặt nhưng mà, hình như anh đã yêu nó thật rồi, cái mỏ chim lợn của thằng Phong không ngờ lại nói trúng phóc!!?!

Đó mà một ngày đầu hè hết sức oi ả, thiệt chẳng hứng thú đi bar với tụi Phong, Phương, Hương lang thang quanh các quán hang rong trước trường.

Trong ánh hoàng hôn, cô gái mặc pull áo trắng kia có vẻ đã lớn hơn con nhóc năm ngoái đứng ngoài sân bay, một tay chùi miệng, điệu bộ hung hăng, một tay dứ dứ nắm đấm theo ai đó. Chậc, mới một năm mà đã thay đổi quá nhiều rồi. Hình như có cao hơn, tóc cũng dài hơn, mặt mũi cũng xinh hơn và… đanh đá hơn thì phải!!?!

Trịnh Vũ đứng bên này đường, bao nhiêu cô đi qua cứ giơ tay chỉ chỏ, xuýt xoa ai mà ĐÃ thế!!!! Nhưng, ánh mắt anh đã dành trọn cho cô gái ngồi bên hang bắp nướng đang cò kè xem hai quả bắp thì năm hay sáu ngàn, chậc, anh tặc lưỡi, hình như xa anh mà con tiểu yêu nó chả nhớ gì cả, mặc dù biết Phong bốc phét nhưng anh cũng muốn Hương phải… thể hiện cái sự nhớ ra một chút chứ ai lại thế kia bao giờ.

- Này! – Bên này đường, anh cất tiếng gọi làm bao nhiêu cô quay lại vì tưởng “Anh gọi em à??”.
- …
- Tiểu yêu!
- … - Đang ăn dở trái bắp nhưng Hương cũng phải ngừng lại, cái biệt danh độc and sốc này chỉ có Trịnh Vũ mới dám gọi thôi. Cái gì???? TRỊNH VŨ!!!!

Mất một phần nghìn giây Hương mới tiêu hóa nổi cái tên này và mất tròn một giây để nàng quay lại.

- Hả!!

Còn ai ở đây nữa mà hả!



Trịnh Vũ thật không ngờ con tiểu yêu còn phát sinh thêm cái tật ăn hàng, mua sắm chưa đủ Giết anh hay sao mà giờ còn ăn hàng nữa?? Sau này chắc… anh e hèm mấy lần… sau này mà cưới nó, chắc anh nai lưng ra làm mới đủ nuôi nổi quá… e hèm lần nữa… sinh con ra mà con cũng thế này thì thật là… giết bố đi cho rồi!!

- Này, sao biết ở đây mà tìm hay vậy?

Hương vừa ăn bắp vừa hỏi, thật là quá lắm rồi, anh không thể để nơi “hàn huyên tâm sự” sau một năm không gặp là MỘT QUÁN BẮP NƯỚNG !!!!!!

Như biết ý của anh, Hương tăng tốc “làm việc”.

- Xong!! Hay mình đi ăn chè nha! Rồi nói chuyện?? – Hương cười rất hồn nhiên cụ!!
- Thôi chị! Sao mới có một ăn mà mọc thêm cái tài này nữa vậy??
- He he! – Nàng cười rất gian.

Hương chả biết Trịnh Vũ đang đưa mình đi đâu.

- Đi đâu thế!
- …
- Này!! Giận hả?? – Hương trề môi.
- Bộ tưởng tôi nhỏ nhen như cô sao?
- Hứ! – Nhỏ nhen đến thế là cùng.
- …
- …
- Hương này! – Anh đột nhiên lên tiếng.
- Hứ!
- Anh nói này, đừng có hứ nữa!
- … - Nghe cách xưng hô thay đổi đột ngột, tự dưng cái phản xạ ngày xưa xuất hiện, Hương đưa tay che miệng lại.
- Này, đùng có khiêu khích nhé! – Anh dở khóc dở cười.
- Cấm! – Mặt Hương đỏ lựng.
- He he! – Anh cười rất gian ác làm Hương hối hận khi “nhẹ dạ” đi theo anh!?!!
- Nè!!
- Anh bảo là đi hóng gió được không??
- …
- Anh nhớ em lắm.
- … - Mặc dù không nói nhưng Hương tự động nhích ra xa.
- Nè cô, làm gì sợ ghê vậy. – Anh nói đồng thời kéo Hương lại và ôm lấy nàng.
- Trịnh… Trịnh… - Hương ngượng chín cả người. – Đồ… bỏ ra coi, người ta nhìn kìa!!!
- Kệ họ, anh nhớ em lắm tiểu yêu à! – Anh hạ giọng. – Thật đấy. – Anh đã nói với ba mẹ em rồi, em nghỉ hè chúng mình sẽ cưới.
- Không được!! – Anh làm nàng xấu hổ quả xá. – Bỏ ra đi, trời ạ!! Em không cưới đâu!
- Sao thế?
- Bạn bè mà biết chắc em… - Hương lắc đầu quầy quậy.
- He he, đã thế em mời cả lớp em ăn cưới mình cho vui đi!

Chưa kịp phản đối, môi anh đã đặt lên môi cô, cẩn thận hơn, hai tay anh túm chặt hai tay cô. Giữa phố xá đông đen, một nam một nữ hôn nhau thắm thiết, bao nhiêu nhớ nhung suốt một năm trời chính là đây, vừa yêu thương lại vừa hờn giận.

- Anh là đồ mặt dày! – Hương thở như mới lặn xong.
- Ừ, mặt dày mới yêu em được, tiểu yêu của anh. – Anh cười khúc khích.

The end (hết)

Nếu thích bài viết này? Chia sẻ với bạn bè ngay!
Bình luận
ngọc lan - 21/12/2014, 12:39
kết thúc ngắn wa
- 28/01/2014, 04:39
mô.ng mo - 10/01/2014, 23:30
ket tkuc ngan wa ak zjet tkem j cko phan ngoaj trn kug dc
Joulee yennhj - 29/09/2013, 21:36
Good....!! :PPPPP.!!!!!!!!!!
Dieu hien - 07/07/2013, 12:04
doc xog tkay kug hay nkug ma ket tkuc ckan wa ak
kùi_pắp thứ thiệt 0922550021 - 14/04/2013, 18:25
truyện này hay thật .nhân đây em cũng xin được c.ơn đảng và nhà nước đã có đường lối chính sách hợp lí , em cũng xin được c.ơn các anh hùng liệt sỉ đã hy sinh để bảo vệ đ.nước .con cũng sinh được c.ơn ba má đã đẻ con ra để con được ngồi đây xem truyện này.em củng xin c.ơn mấy chú nhà mạng đã júp em có cơ hội để được đọc truyên hay như zậy.và một lần nưã em xin chân thành c.ơn.
Hoangtragiang - 23/02/2013, 09:55
Hay !doc xong ma minh thich di hoc vo qua a.hj
phj - 12/02/2013, 13:02
theo tuj pan nen vjet tjep chuyen dj ket thuc chuyen vax la wa do.phaj tag kich tjnh cua chuyen o doan cuoj hon.phan ket cua chuyen nen cho vao canh dam cuoj va sao do hon nhan haj nguoj ra sao? mog pan se vjet tjep chuyen nay
thuy tram - 05/02/2013, 01:50
cau chuyen hay lam nhung ma ket thuc nhu vay con do wa , ko gay duoc hung thu cho nguoi xem .
Dung - 16/12/2012, 01:46
Sao ko có kảh đám kứj! Ckán!
Xem trang [1] 2 Sau
Gửi bình luận
Tên bạn:
Lời bình:
* Yêu cầu bình luận có văn hóa và lịch sự !

* Vui lòng trả lời bằng chữ không dấu câu hỏi bảo mật bên dưới !
5 + 1 = ...?
Cùng chuyên mục
Truyện: Lục Trà Tranh
Truyện: Thế Em Xin Anh Một Ngày Yêu Em Nhé
Truyện: Đêm Tân Hôn
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 42
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 41
Truyện: Tiểu Yêu Của Anh - Chap 40
Mới Cập Nhật
Truyện: Yêu Nhầm Chị Hai Được Nhầm Em Gái - Chap 370
Game: Super Boom Boom
Game: Journey to the west - Hành trình Tây Du Ký
KPAH 2D - Sự Kiện Noel & Tết Dương Lịch
Game: Slider kids