Game JavaGame AndroidGame Online
»

Truyện: Chỉ Đêm Nay Thôi Chị Là Của Em Nhé - Chap 1


Lượt xem: 26356

Truyện ngắn: Chỉ Đêm Nay Thôi Chị Là Của Em Nhé - Chap 1
Tôi, OSANO HAMI, đang là học sinh cuối cấp 2 và cũng là đại tỷ đứng đầu phái yếu của học viện trung học tokyo theo như bạn bè nhận xét, tôi là 1 người hai mặt trừ tụi đàn em của tôi, sở dĩ tôi là đại tỷ cũng là vì thằng bạn thân của tôi, WARUMA TAHASHI nó là đại ca đứng đầu phái nam, 2 chúng tôi chơi thân với nhau tud khi học cấp 1 cho tới bây giờ.

Thành phố tokyo buổi sáng thật náo nhiệt vì đông nghẹt, người đi bộ, người đi làm, người đi học, tất cả đều tất bật với công việc của riêng mình, tôi đang trên đường đi học thì bỗng tôi nghe có tiếng cãi vã ở phía trước, và:

Một người thanh niên, trong cách ăn mặc đã biết là một người ko đàng hoàn, đang cố lôi kéo một cô bé trong đến tội nghiệp. chợt cô bé lên tiếng.

- anh kia, tôi đã nói là không đi, ko thích vã lại tôi ko hề quen biết anh, sao anh lại, bỏ tôi ra, bỏ tôi ra. Cô bé cáu gắt lớn tiếng, có lẽ vì bé hơn tên kia nên cho dù cô bé có chống cự thế nào thì vẫn cứ bị lôi đi đễ dàng.

- Ngoan nào cô búp bê xinh đẹp, anh sẽ dẫn em đi tìm anh trai của em mà.

- Tôi nói là tôi ko cần nữa, bỏ tôi ra, bỏ ra.

- Anh kia, bỏ tay cô bé ra. Tôi lên tiếng và đi về hướng của hắn.

- woa, hôm nay là một ngày may mắn, lại thêm 1 cô em xinh đẹp nữa, hay em đi luôn cùng anh nhé. hắn lên tiếng sao khi thấy tôi đang từ từ tiến lại gần hắn.

- tôi nói lại lần cuối, anh có buông cô bé ra ko thì bảo, đừng chọc tôi nổi giận. Ánh mắt của tôi đang dần biến sắc.

- thế anh nói ko buông ra thì em làm gì anh nào. Hắn nói với giong điệu khiêu khích tôi, ko nhịn được nữa, chỉ sau 2 phút tôi đã hạ đo ván cái tên đáng ghét đã dám chọc giận mình.

Đó cũng là 1 trong những lý do tôi trở thành đại tỉ thống trị nữ sinh cấp 2 của học viện trung học tokyo. Sau khi hắn đã bỏ chạy, tôi quay sang cô bé và hỏi:

- Em gái, em ko sao chứ?

- Dạ ko sao ạ. Cám ơn chị đã cứu em. Cô bé trả lời.

- Woa, em gái, em đúng là xinh thật đó, xinh cứ như là búp bê công chúa vậy, mà nhìn em ko giống người bản xứ lắm, em là con lai à? tôi vừa nói vừa cười chờ câu trả lời của cô bé.

- Phải, em là con lai, ba em là người anh, mẹ là người nhật.

- Thảo nào trông em gái xinh thật, thế tại sao em lại bị tên kia bắt nạt thế? Còn nhỏ phải đi với người lớn sao lại đi 1 mình lỡ có ai bắt cóc thì sao?

- Em đi tìm anh hai, ko bít đường nên hỏi anh lúc nãy, anh ấy bảo biết đường đến trường nên sẽ dẫn em đi, nhưng em thấy thái dộ anh này hơi kỳ kỳ, nên khôg đi theo, thế là anh ấy lôi em đi mặc kệ là em có chịu hay ko.

- Ko bít đường thì đừng đi lung tung chứ, thôi đằng nào cũng trể học rồi, thế anh em là ai? ở đâu ? chị dẫn em lại đó.

Vừa lúc đó có người chạy lại ôm cô bé vào lòng và nói với giọng thở gấp

- ôi, cục cưng bé bỏng của anh, em làm anh lo quá, anh tìm em nãy giờ, nếu chị lily ko gọi điện kêu anh về gấp vì ko thấy em trong nhà thì bây giờ anh đã ko còn gặp lại cục cưng của anh rồi.

- anh hai, em ko sao, chị này vừa cứu em thoát khỏi 1 tên xấu xa đang định bắt cóc em.

- Thế à, tên con trai đó vừa nói vừa quay lại nhìn tôi và thế là cả hai mắt chữ a mồm chữ 0. tôi không tin vào mắt mình nữa, đây là tên con trai vừa thốt ra những từ cục cưng ơi, cục cưng à là thằng bạn thân của tôi nổi tiếng là 1 kẻ lạnh lùng. ít nói và là đại ca thứ thiệt của trường tư thục WASHIN đây sao, thật tình là tôi muốn bệnh khi nghe giọng điệu mà hắn nói với em gái mình, đúng là ko thể chịu nổi. mà bây giờ thì tôi mới để ý thấy rằng 2 anh em đúng là có nét giống nhau và ai cũng đẹp cả. ( con lai mà)

- Hami, là cậu sao? Cám ơn vì đã cứu em gái mình, cậu bít đó, em gái mình xinh như thế này thì ra đường 1 mình là chuyện ko tưởng phải ko nào.

- Tớ ko bít là cậu có em gái? Và tớ cũng ko nghĩ rằng cậu lại yếu đuối, uỷ mỵ trước em gái mình đấy. tôi nói một cách châm chọc.

- Ah, cậu ko thấy em mình rất đáng yêu sao? Mà cậu ko bít cũng đúng thôi vì nó sinh ra và lớn lên bên anh, nó mới về để thăm tớ trong thời gian nghỉ hè,

Trong khi 2 chúng tôi còn bàn luận về vấn đề em gái cậu ấy thì tôi đã ko để ý rằng từ nãy giờ có 1 đôi mắt luôn theo dõi từng cử chỉ và lời nói của tôi.

- Uhm, ko có gì nữa tôi đi đây, giao em gái iu quí của cậu lại cho cậu đó. Nói xong tôi toan bước đi thì có 1 bàn tay nắm tay tôi kéo lại và nói.

- chị nói em là công chúa xinh đẹp phải ko? Cô em gái của TAHASHI hỏi

Tôi ko hiểu ngụ ý của câu nói này là gì nhưng tôi vẫn vui vẻ mỉm cười đáp.

- Uhm, em là công chúa xinh đẹp nhất mà chị từng gặp.

- Vậy chị làm hoàng tử của em nhé. Tên em là TAHARA, em thích chị, chị là hoàng tử của em nhé.

Sau khi nghe câu nói đó, tôi và cậu bạn đứng hình trong tít và mọi rắc rối của tôi cũng bắt đầu từ đó.

Mấy ngày sau, tại chỗ quen thuộc của chúng tôi, tôi và Tashi đã có 1 cuộc tranh cãi sôi nổi xung quanh vấn đề em gái của cậu ta.

- Tashi: tại sao cậu ko hút hồn ai khác mà lại đi hút hồn em gái yêu dấu, dễ thương, xinh đẹp của tớ. (Ôi, tôi đến chết mất với cách nói chuyện này của cậu ta, tôi cũng thấy nhiều người yêu quý em gái nhưng ko thấy ai yêu qúy em gái mình 1 cách thái quá như cậu ấy)

- Vậy lỗi của mình là đã cứu em gái cậu ra khỏi 1 người đang toan tính bắt cóc em gái cậu đó phải ko? Tôi đáp lại với vẻ lạnh lùng ko thèm nhìn mặt thằng bạn đang ngồi nhìn tôi với vẻ nhìn đầy tức tối.

- Nếu tớ bít cậu có mặt ở đoa mà ko cứu em tớ thì tớ sẽ thẳng tay trừng trị cậu.

- Zậy tại sao lại đi trách tớ, cậu đang lấy ân trả oán đó có bít không?

- Đó ko phải là vấn đề tớ muốn nói, vấn đề tớ muốn nói ở đây là cậu đã làm cho em gái tớ đật tình cảm lên 1 chổ mà đáng lẻ ko nên đặt.

- Ý cậu muốn nói là em cậu thích tớ à? tôi hỏi mà đinh ninh trong đầu câu trả lời là:ko.

- Tashi: chứ còn jì nữa, từ khi được cậu cứu thoát, suốt ngày cứ chị Hami, Hami, nó cứ bám theo tớ hỏi han về cậu đại khái là nhà ở đâu, đã có thích ai chưa? Tất tần tật về cậu, nó còn nói, cậu chính là hàng tử mà nó chọn, hoàng tử duy nhất và chỉ là hoàng tử của nó thôi.

- Thế cậu đang ghen vì cục cưng của cậu thích tớ hơn cậu à? Mà cậu hơi lo xa đó, cục cưng của cậu chỉ là 1 đứa trẻ thôi, mới 10 tuổi thì bít thế nào là yêu với thích.Tôi cười trêu chọc Tashi.

- Tớ không lo xa, chỉ vì tớ quá hiểu rõ cậu. cậu không bít rằng chính cái gương mặt và ánh mắt lúc jận jữ của cậu có thể hút hồn cả nam lẫn nữ, chính nó làm cho tớ nghĩ rằng là tớ không hề lo xa.

- Cậu nói gì tớ không hiểu, mà cái nhận định vớ vẩn đó là chỉ có mình cậu nói với tớ thôi, tớ có thấy ai nói gì đâu à?

- Đúng rồi làm sao cậu thấy được trong khi tớ luôn là người thu dọn tàn cuộc do cậu gây ra. Cậu biết không, bộ mặt thứ 1 của cậu chính là cái gương mặt đáng yêu cùng với làn da trắng, đôi môi hồng tự nhiên, thân hình phải nói là mi nhon, cộng với mái tóc dài xoăn luôn ánh màu đỏ rực khi cậu bước đi trong nắng đủ để cậu hút hồn tất cả bọn con trai đã trông thấy cậu, nhưng cái chính mà tớ muốn nói là ánh mắt khi cậu nổi jận chúng biến sắc, lạnh lùng đến đáng sợ lại thêm những cú đánh điệu nghệ của cậu cũng đã hớp hồn không bít bao nhiêu là đứa con gái và đó cũng là nguyên nhân tại sao cậu là đại ca của tụi nó. Cậu cũng ko bít chính lúc cậu nổi jận đánh tên kia bầm dập thì cậu đã hớp hồn em gái bé bỏng của tớ mất rồi. tớ không bít, từ bây jiờ cậu liệu mà tránh xa em gái yêu của tớ ra, nếu cậu làm nó mê muội thì đừng trách tớ là không nể tình bạn bè với cậu.

- Cậu nói đủ chưa? Tớ còn chưa kể tội của em gái cậu cho cậu nghe mà cậu lại đi trách móc tớ đấy à? cậu nghĩ tớ là les chắc? tôi bực bội phản công lại

- Từ lúc tớ quen cậu đến nay, tớ chưa hề thấy cậu quen đứa con trai nào? Ko đợi Tashi nói tiếp tôi chen ngang câu nói của cậu ta.

- Thế cậu đã thấy tớ qua lại với cô gái nào chưa?

- Cái này thì chưa? Nhưng tớ không dám chắc là cậu sẽ không quen cô nào vì mỗi lần đến valentine ngoài những hộp socola của bọn con trai tặng cho cậu( trong đó có tớ) thì tớ nhận được ko ít những hộp socola của bọn con gái nhờ tớ đưa cho cậu, mà cậu bít không những đứa con gái đó đều là hoa khôi của lớp cả, như thế làm sao tớ không lo.

- Cậu im ngay, cậu còn nói nữa tớ sẽ đánh cậu. tôi nói mà như hét vào mặt cậu ta rồi tôi nói tiếp.

- Tớ sẽ chỉ nói 1 lần thôi đó, cậu liệu mà xem chừng cục cưng yêu quí của cậu, mấy ngày qua kể từ ngày tớ ra tay nghĩa hiệp cứu em cậu ra thì tớ biết mình đã chuốc hoạ vào thân khi em gái cậu lúc nào cũng bám theo tôi và tuyên bố thẳng thừng trước mặt bạn bè tớ nói tớ là người yêu của em cậu, em cậu còn hăm doạ cả mấy đứa con gái nào có ý tưởng điên khùng như cậu nói với tớ. do đó, nếu cậu không quản em mình cho tốt thì tớ không hứa là tớ sẽ không nổi nóng và làm tổn thương tình cảm em cậu.

Khi nói cậu đó xong, tôi và cậu bạn không hề bít đằng sau cánh cửa nơi chúng tôi đang nói chuyện có 1 đôi mắt thấm đầy nước chỉ trực trào ra khỏi mi mắt.

Nhưng tôi thật không ngờ, em gái cậu ta vì tôi mà chuyển trường từ bên anh sang học tại tokyo và chung trường với tôi, chỉ trong vào 2 tháng, em gái cậu ta đã là đại tỷ và cũng là hoa khôi đứng nhất trong học sinh khối cấp 1, đúng là con nhà tông không jống lông cũng jống cánh. Từ đó những đứa con gái thích tôi cũng giảm hẳn và tôi cũng mừng vì đằng nào tôi cũng được lợi khi khỏi phải nặng lời với mấy cô gái đầu óc không bình thường lắm.

Thấm thoát mà tôi đã lên cấp 3 và tôi đang thảnh thơi hưởng thụ thời gian nghỉ hè mà không có con bé Tara lúc nào cũng đi theo sau lưng tôi. Hỡi ôi, tôi ghét bản thân tôi khinh khủng, trong khi hai anh em con lai kia cứ cao lên vùng vụt trong khi đó chiều cao của tôi cứ dậm chân tại chổ, đặc biệt là em gái thằng bạn chết bằm của tôi, lúc tôi mới gặp cô bé thì cô bé thấp hơn tôi bây giờ chiều cao cô bé đã bằng tôi có khi còn nhĩnh hơn tôi một chút. Nhưng điều này ko quan trọng điều quan trong là tôi luôn bị cô bé làm phiền và ông anh của cô bé cứ càm nhàm bên tai tôi trách móc, kêu tôi trách xa em gái cậu ta ra, mà đó đâu phải tại tôi, tự em gái cậu ta bám theo tôi đó chứ.

Suốt thời gian nghỉ hề là tôi sung sướng nhất vì hai anh em nhà con lai kia đều qua anh thăm ba mẹ, nhưng rồi ngày tựu trường cũng đến, con bé Tara nay đã là học sinh cấp 2 rồi, cô bé càng ngày càng xinh đẹp, 1 nét đẹp pha lẫn giữa á và âu, đôi mắt sâu thẩm màu nâu khiến cho ai khi nhìn vào đôi mắt đều bị nó hớp hồn. các bạn cũng bít đấy con gái châu âu trông người nào cũng có chút jì đó gọi là manly cho nên dù là con lai nhưng cô bé vẫn có khả năng thu hút cả phái nữ. bây jiờ người hai mặt mà Tashi nói tôi dành phải nhường lại cho em gái cậu ta thôi.

Ngày tựu trường, với bộ đồng phục trên người, váy ngắn, áo sọc, mái tóc xoã dài tôi bước đi với bạn trong đám đông, lúc này ánh nắng của buổi ban mai đang chiếu xuyên qua từng kẻ lá của những cây hoa anh đào đang vươn mình đón chào chúng tôi đến trường.

Trong đám đông đó, có 1 người cứ chăm chú nhìn theo tôi đang vừa đi vừa nói chuyện với bạn bè và người đó khẽ nói với chính mình: Từ bây giờ em sẽ là hoàng tử của chị và chị sẽ là công chúa của em, chị hãy đợi nhé, em sẽ quay lại đây và sẽ lấy được trái tim của chị.
Thế là 3 năm cũng thấm thoát trôi qua, nay tôi đã là sinh viên năm 3 khoa kinh tế luận tất nhiên là tôi vẫn học ở trường cũ, vì với kỹ thuật hiện đại và hệ thống giáo dục tiên tiến nên việc dạy học từ cấp 1 đến đại học là một chuyện không hề khó đối với một trường chuyên có danh tiếng tại thành phố Tokyo này.

Trước 1 ngày khi tôi bắt đầu đi học lại, thì tôi và Tashi phải ra sân bay đón Tara. Đúng như lời hứa, sau 3 năm, cô bé đã quay trở lại và tiếp tục học ở trường của tôi đang theo học. Tashi cũng là sinh viên năm 3, cậu ấy theo ngành y, mong muốn của cậu ấy là trở thành bác sĩ, cậu ấy thay đổi rất nhiều, trầm tính hơn, lại hay suy tư một mình nhưng cái mà tôi chú ý nhiều nhất và ghét nhất chính là chiều cao của cậu ấy, đi chung với cậu ấy mà tôi cảm thấy mình bị thấp trầm trọng bởi vì, chiều cao chính xác của cậu ấy là 1 mét 8 trong khi đó tôi đã dừng lại với vẻn vẹn 1 mét 55, thật bất công cho tôi vì tôi là người nhật chính gốc và càng ngày tôi bắt đầu có ác cảm với những đứa con lai kia.

Nhưng việc tôi thấp thì chẳng gì là to tát vì tôi rất tự tin với gương mặt và thân hình cân đối của mình cũng đủ để tôi có tên trong danh sách hot girl của trường. Dù như vậy nhưng tôi vẫn khổ sở với việc tôi là người hai mặt, tôi thừa nhận rằng tôi không thuộc loại con gái nết na, thuỳ mị, cách nói chuyện, đi đứng cộng thêm gương mặt sắc lạnh cùng ánh mắt bén như lưỡi dao mỗi khi tôi nổi giận thì tôi đã không còn là hot girl nữa và ai cũng sợ phải tránh thật xa khi thấy cơn thịnh nộ của tôi, tôi còn nhớ như in cái ký ức khiến tôi phải dỡ khóc dỡ cười khi có 1 cô bé cấp 2 trông rất xinh xắn đã tỏ tình với tôi ngay ngày valentine.

Mãi suy nghĩ với những rắc rối của mình, tôi đã không để ý có 1 người kéo theo chiếc vali tiến về phía tôi và Tashi đang đứng.

Một giọng nói vang lên đã kéo tôi ra khỏi mớ hỗn độn trong đầu.

- Chào chị Hami, lâu quá không gặp, xem ra chị vẫn xinh như ngày nào.

Tôi ngước nhìn người đang đứng đối diện với mình và hình ảnh đập vào mắt tôi lúc này là một người cao hơn tôi cả cái đầu, dáng người cao ráo, gương mặt thon nhưng không dài, đôi mắt sâu thăm thẩm cộng với hàng mi dài, thực sự phải nói là rất đẹp, còn mái tóc phải nói sao nhỉ? Kiểu này là dành cho nam hay dành cho nữ nói dài thì không dài mà ngắn cũng không phải lại thêm bộ đồ mang hơi hướng trung tính đã làm tôi thoáng có ý nghĩ kì quặc: “nếu người này là nữ thì tiếc quá mà người này là nam thì cũng lại tiếc luôn”, giật mình, tôi nhìn lại người đối diện mình 1 lần nữa, rồi như vừa nhớ ra điều gì, thay vì tôi kêu lên thì tôi chỉ biết quay về hướng Tashi đang đứng và nhìn cậu ấy 1 cách trăn trối.

- Hami à, đây là Tara, em gái tớ, cậu không nhận ra sao? Tashi nói với bộ mặt không lấy gì làm ngạc nhiên cả mà có phần thở dài vì một điều nào đó.

Trước mặt tôi là cô bé Tara đáng yêu ngày nào với mái tóc xoăn bồng bềnh, gương mặt mũm mĩm xinh như một nàng công chúa nhỏ đây sao? và tôi có thoáng giật mình khi thấy đôi mắt đẹp đó, từ nãy giờ cứ nhìn tôi chăm chú.

CHAP 3

Tôi đang bối rối không biết phải nói gì với Tara thì đằng xa có tiếng gọi của một cô gái, đang hướng về phía 3 chúng tôi mà gọi lớn.

- Tara…, sao không đợi tớ, cậu làm tớ tìm nãy giờ.

- Ah, nếu em đoán không lầm thì anh đây nhất định là Tahashi anh trai của Tara và chị chính là Hami người mà Tara luôn mong muốn gặp lại, em xin giới thiệu em là Shynia, bạn học chung với Tara bên Anh, em và Tara sẽ cùng chuyển về đây học, mong anh chị giúp đỡ nhiều, đặc biệt là chị, chị Hami, hihi…

- Được rồi, nãy giờ cậu nói mà không biết mệt sao? tớ đậu có bảo cậu về cùng tớ, sao cậu lại đi theo, còn nói là học ở đây cùng tớ nữa chứ. Tôi nhận ra thái độ có phần thờ ơ, lãnh đạm của Tara đối với cô bạn của mình.

- Ah, tớ chưa nói cho cậu biết sao? Tớ xin bố mẹ và đã được họ cho phép về nhật học cùng cậu rồi đấy, nhưng cái quan trọng chính là…Nói đến đây cô nàng bổng ghé sát vào tai Tara thì thầm nói.

- Cái quan trọng mà tớ nói ở đây chính là…tớ muốn gặp mặt tình địch của tớ để xem chị ấy có xứng đáng làm đối thủ của tớ?

Không biết cô nàng này đã nói gì với Tara mà chỉ chưa đầy 1 phút, Tara đã đẩy cô bạn ấy ra và nói:

- Tớ không quan tâm mục đích của cậu là gì.

- anh hai, chúng ta về thôi.

Tara vừa nói vừa tiến lại phía tôi và Tashi, chợt nắm lấy tay tôi kéo về hướng cửa ngoài sân bay. Tôi quay đầu lại nhìn Tashi và cô bạn của Tara đang nhìn tôi mĩm cười, khẽ cười đáp lại, rồi quay sang nhìn Tara, tôi cảm nhận được có gì đó bất thường nơi Tara, hình ảnh vui tươi, hồn nhiên của Tara lúc trước tôi vẫn còn nhớ nay đã không còn, một cảm giác buồn thoáng hiện trong tôi, một đưa em gái mà tôi luôn muốn có.

Hôm nay là ngày thứ 5 sau ngày chúng tôi bắt đầu trở lại học, cả trường tôi ai cũng nhốn nháo, bàn tán về 2 cô bé vừa mới chuyển vào khối cấp 3 năm cuối, tất nhiên người được nhắc đến nhiều nhất chính là Tara.

- Này cậu, tớ nghĩ là tớ đã cảm nắng cái chị vừa chuyển đến khu cấp 3 học rồi.

- Ý cậu nói là người nào trong 2 người đó? Cô bạn quay lại hỏi bạn mình người vừa nói ra câu nói vừa rồi.

- Thì cái chị cao nhất trong 2 người đó, cậu không thấy chị ấy rất đẹp sao? Khuôn mặt và phong cách của chị ấy toát lên nét đẹp của 2 phái giống như là trong cương có nhu, trong nhu có cương, chính điều đó đã thu hút tớ.

- Tớ nhắc cho cậu nhớ, chị ấy là nữ đó.

- Thì sao nào? Ttừ trước tới giờ tớ vẫn bình thường về tâm lý, bằng chứng là tớ đã có bạn trai nhưng tớ vẫn thấy xao động khi lần đầu gặp chị ấy.

- Tớ đồng ý với cậu về điều đó nhưng cậu không thấy biểu hiện của chị ấy rất lạ sao?

- Lạ? lạ như thế nào?

- 1 chị thì cứ nói cười huyên thuyên khi đi cùng chị còn lại còn cái chị mà cậu thích thì rất lãnh đạm hay nói đúng hơn là thờ ơ đối với chị còn lại, hơn nữa từ khi nhập học tới giờ tớ chưa lần nào gặp chị ấy cười cả.

- Uhm, cậu nói thì tớ mới nhận ra điều đó thật, mà chị ý đẹp như thế nếu cười thì chắc đẹp phải biết, hihi…

Đó là những gì mà 2 cô bé năm nhất khối cấp 3 nói về Tara và tình cờ tôi đã nghe được. đột nhiên tôi lại nhớ về hình ảnh ngày xưa của Tara và tôi muốn được nhìn thấy lại nụ cười ngày nào của cô bé, nghĩ đến đây, cảm giác buồn lại tìm đến trong tôi, tôi quyết định tìm Tara sau giờ nghỉ giữa trưa.

Trường của tôi rất lớn và rộng, do đó mỗi một cấp học đều có 1 khu riêng và được phân chia bởi 1 vườn cây và cỏ được trồng rất đẹp, ở đó rất yên tĩnh và thoáng mát nên các học sinh thường hay đến, họ đến chỉ khoảng 3, 4 người chỉ để dùng cơm trưa hay tán dốc hoặc để học bài.

Tôi đang ở khu vực giao nhau giữa cấp 3 và đại học, tính đi tìm Tara thì tôi nghe giọng nói rất quen thuộc và tôi có thể nhận ra đó là tiếng của bạn Tara: Shynia.

- Tara, tớ phải vào nhà vệ sinh một lát, cậu ở đây nhé.

Không có câu nào đáp lại, Tara vẫn trầm ngâm với cuốn sách trên tay, tôi thoáng thấy bóng cô bé Shynia đã khuất sao bụi cây hoa mà lòng cảm thấy khó hiểu. Tôi từ từ tiến lại chổ Tara đang ngồi, đứng đối diện Tara tôi làm bộ thở dài.

- Hayzzzzzzzzzda, công chúa bây giờ thay đổi quá, lúc trước còn bắt ép chị đây làm hoàng tử, thế mà sau khi trở về thì công chúa không thèm đi gặp chị nữa nha. Em làm chị buồn quá đó.

Không để Tara lên tiếng, tôi bước lại gần và ngồi xuống nói tiếp với khuôn mặt chọc cười ngằm hy vọng, tôi sẽ làm Tara lấy lại được nụ cười như trước.

- Kiểu này chắc là trong 3 năm ở bên Anh, có ai chọc giận em hay sao mà mặt yểu xiều không có lấy 1 nụ cười thế? Nói đi, là ai? Chị sẽ đánh hắn, trả thù lại cho em.

Hành động quá nhanh, tôi đã không kịp phản ứng gì khi cô nhóc Tara nắm lấy cánh tay tôi kéo về phía trước, định thần lại thì tôi đã ở rất sát người của cô nhóc ( tuy bây giờ không giống lắm nhưng trong mắt tôi Tara vẫn còn là cô bé con như những ngày tôi mới gặp). Tara nhìn thẳng vào mắt tôi mà nói.

- Hami ! Bây giờ đã khác rồi, em không còn muốn làm công chúa nữa, thay vào đó chị sẽ là công chúa và em muốn chị chỉ là công chúa của 1 mình em thôi, chỉ có chị mới khiến em có lại nụ cười như lúc trước.

Tôi thực sự bàng hoàng và cũng bối rối khi nhớ lại câu hỏi 3 năm trước của Tashi: “Cậu có bao giờ nghĩ rằng tình cảm của em tớ đối với cậu là nghiêm túc?”. Lấy tay, tôi định đẩy Tara ra xa tôi một chút nhưng không được rồi, hiện giờ tôi bé hơn Tara nên khi biết được tôi có ý định này thì Tara lại kéo tôi tới sát hơn nữa. Trong chốc lát, tôi đã né tránh đôi mắt sâu đẹp lạ lùng đó đang nhìn tôi như chờ đợi câu trả lời từ phía tôi.

Cũng ở kế bên chúng tôi, chính xác là sau bụi cây có một người đứng đó tự bao giờ, người đó đang nhìn chúng tôi, nói đúng hơn chỉ nhìn tôi mà thôi nhưng trong ánh nhìn hình như có lửa.

CHAP 4

Vừa may có tiếng chuông reo báo hiệu kết thúc giờ nghỉ trưa, tôi mừng như bắt được vàng, chợt lên tiếng.

- Ah, đến giờ rồi, chị phải vào lớp đây.

Nói rồi, tôi vội đứng lên và bước đi thật nhanh như cố tránh đi một sự thật nào đó mà tôi không muốn biết.

- Trái tim của chị chưa thuộc về ai cả, phải chăng em còn cơ hội? Rất khẽ, Tara tự nói với chính mình.

Vì Shynia không có người quen nào ngoài anh em Tashi, vì vậy mà cô bé ở chung nhà với Tara và Tashi.

- Tara… tớ vừa mua 1 cái váy mới, cậu xem đẹp không? Shynia vừa nói vừa xoay để khoe chiếc váy đang mặc trên người.

- Cậu không biết.. muốn vào phòng người khác phải gõ cửa sao? Tara nói mà không hề nhìn Shynia lần nào, dù vẫn nghe được câu hỏi vừa rồi của cô.

Shynia vẫn tự nhiên, bình thường đáp:

- Cậu lạnh lùng quá đó, cậu không sợ… tớ sẽ làm chị Hami của cậu à?

Vẫn là sự thờ ơ, lãnh đạm trong đôi mắt đẹp kia nhưng lúc này đây, nó lại ánh lên 1 tia nhìn sắc lạnh khi Tara quay lại nhìn Shynia.

- Cậu dám?

Không nói gì, Shynia tiến đến chổ Tara đang ngồi, ép 2 bàn tay lên mặt Tara và nhìn thẳng vào đôi mắt không cảm xúc ấy.

- Cậu dư biết tớ là ai mà, phải không ? Nếu cậu cứ tiếp tục đối xử với tớ như thế này thì tớ không dám chắc tớ có thể làm ra những chuyện gì?

Nói xong, Shynia nhẹ nhàng đặt lên môi Tara một nụ hôn, nụ hôn rất chậm, thật chậm như chờ đợi sự đáp trả của đối phương.

Không tránh né cũng không có sự đáp trả, chỉ một lúc sau Shynia bị Tara đẩy mạnh ra khỏi người, Shynia sửng người khi bắt gặp sự giận dữ trong đôi mắt nhưng gương mặt thì không hề biến sắc của Tara.

- Cũng câu nói ở sân bay, tớ không quan tâm mục đích của cậu là gì? Nhưng tớ cho cậu biết, nếu cậu dám làm gì tổn hại đến Hami thì tớ là người đầu tiên không tha cho cậu.

Nói xong, Tara đi thẳng ra khỏi phòng để mặc Shynia đứng đó với vẻ mặt tức tối.

- Hay lắm, trò chơi đã chính thức bắt đầu. Cùng với câu nói là nụ cười rất lạnh hiện lên trên khuôn mặt xinh xắn của cô.

Hôm nay là chủ nhật, tôi đã hứa ghé nhà Tashi chơi, tôi đang đứng trước nhà của cậu ấy.

- A, cậu đến rồi, vào đi ! Tashi mừng rỡ khi thấy tôi đã đến.

- Cậu uống nước trái cây nhé ?

- Gì cũng được. Hôm nay Tara và Shynia không có ở nhà à?

- Shynia ra ngoài gửi thư cho ba mẹ từ sớm rồi còn Tara vừa ra ngoài mua chút đồ, chắc cũng sắp về rồi đó.

Thật ra, ngoài việc lại chơi với Tashi thì tôi còn mục đích khác, vì tôi muốn biết nguyên nhân Tara thay đổi đến vậy.

- Tashi này, cậu không ngạc nhiên khi Tara thay đổi quá nhiều hay sao ?

- Ý cậu là…? Tashi hỏi lại tôi.

- Àh… ừ thì… ý tớ là lúc trước Tara đâu có ít cười, ít nói đến vậy, nhìn từ bề ngoài lẫn bên trong (bên trong là chỉ tính cách) không còn giống cô bé Tara mà tớ biết nữa.

Tashi bưng chén Trà lên uống và thở dài trả lời câu hỏi của tôi.

- Đó là vì lúc trước cậu không biết gì về nó đó thôi. Tashi nói tiếp.

- Ba mẹ tớ là người làm ăn, nhà chỉ có hai anh em, tớ lại học bên này còn ba mẹ thì cứ đi suốt nên dù còn rất nhỏ em tớ luôn chịu cảnh ở nhà 1 mình, có chị giúp việc cũng như không, chị ấy không bao giờ lên nhà trên cả.

- Rồi khi Tara lên 5, ba mẹ tớ mới phát hiện nó bị mắc bệnh trầm cảm, dù được nhiều bác sĩ chữa trị mà hầu như đều không có kết quả. Đây cũng là lý do, tại sao tớ yêu quí em gái tớ một cách thái quá.

Nói đoạn, Tashi quay sang nhìn tôi rồi nói trong thắc mắc.

- Nhưng tớ không hiểu, từ khi gặp cậu, trong khoảng thời gian ở đây, Tara trở nên vui hơn, nói nhiều hơn và cười cũng nhiều hơn. Sau khi về lại bên Anh, nó bắt đầu trở lại tình trạng cũ và thay đổi rất nhiều, cậu là người đầu tiên khiến cho Tara cười. Có phải vì nó mến cậu?

Tôi không biết trả lời ra sao, chỉ biết cười trừ cho qua chuyện.

- A… tớ mượn tolet nhà cậu 1 chút nhé. Không biết nói gì thì kiếm cớ đi vậy, tôi là người khởi xướng chuyện này mà.

- Uhm, cậu cứ đi thẳng bên đó rồi quẹo trái là tới.

Do mãi nghĩ đến lời của Tashi vừa nói và của Tara lúc ở vườn cây mà tôi đã vô tình làm nước bắn ướt cả mình.

- Tashi ơi, tớ bất cẩn làm ướt áo rồi cậu có khăn cho tớ mượn. Tôi nói vọng ra ngoài.

- Trong phòng Tara có, cậu cứ đi lên lầu, lấy khăn và lau người cho khô để cảm lạnh đấy.

Thật ra nghĩ lại, trong đám bạn bè của tôi thì Tashi là người quan tâm tôi nhiều nhất, những lúc tôi vui hay buồn, cậu ấy đều có mặt, tôi thực sự rất vui khi có một người bạn như cậu ấy.

Tôi đi lên lầu vào phòng Tara, do sơ ý mà tôi quên khoá cửa. Vừa lúc đó Tara về tới nhà

- Anh hai.

- Em về đấy à ! mua gì mà lâu thế ? Tashi vừa hỏi vừa nhìn vào tờ báo trên tay.

- Àh, không có gì, một ít đồ dùng riêng thôi, bạn anh lại chơi à? (do thấy đôi giày lạ ngoài cửa).

- Uhm, là Hami, cô ấy lại đây được 1 lúc rồi.

- Thế chị ấy đâu rồi.

- Vừa đi tolet.

- Thôi, em về phòng cất đồ đây.

Nói xong thì Tara cũng bước lên phòng, rồi như nhớ ra điều gì, rời mắt khỏi tờ báo, Tashi nhìn theo bóng cô em đã khuất sau lan can lầu : “Hami đang ở phòng Tara ?”.

CHAP 5

Vừa cho 2 tay vào cái áo thun tính tròng qua đầu thì “cạch”, tôi giật mình quay lại thì thấy Tara đang đứng trước của phòng giống như bị hoá đá vậy, còn tôi thì ngược lại.

- Trời ạ, em làm chị hết hồn, chị còn tưởng Tashi mở cửa nữa chứ. Tôi nói trong khi mình còn chưa mặc xong cái áo.

- Em… em không biết chị ở trong phòng, xin lỗi em ra liền.

Tôi chưa kịp hiểu gì thì tiếng cửa phòng đóng lại cái “cụp” để lại tôi cái mặt ngây đơ không hiểu thái độ lạ lùng vừa rồi của Tara khi trong thấy tôi trong phòng.

- Chết tiệt…sao chị ấy lại trong phòng mình? Lại còn…? Nhớ đến đây thì mặt của Tara dần dần chuyển sang màu đỏ.

Bước xuống lầu Tara nói với giọng trách móc.

- Tashi…sao anh không nói với em là chị Hami đang ở trong phòng em vậy?

- Ah, anh quên…lúc nãy em đi lẹ quá nên không kịp nói, mà sao mặt em đỏ thế ? vừa rồi đã xảy ra chuyện gì à? Tashi hỏi khi trông thấy gương mặt đỏ ao của cô em gái.

- Không… không có gì, chỉ là…em hơi bất ngờ khi thấy chị ấy trong phòng. Tara lúng túng trả lời câu hỏi cuả anh mình.

- Thiệt tình àh, sao tự dưng thấy chị thì lật đật đi ra khỏi phòng vậy ? bộ chị giống ma lắm hả, Tara ? Tôi tiến lại chổ Tara đang đứng hỏi sau khi đã bước xuống lầu.

Tara đưa mắt nhìn tôi rồi rất nhanh quay đi chổ khác giống như cố giấu cái mặt đang đỏ của mình và cũng không thèm trả lời câu hỏi của tôi. Tashi thì hỏi ngược lại tôi.

- Lúc nãy có gì xảy ra sao mà mặt Tara đỏ thế?

Tôi ngước lên nhìn kỹ mặt Tara đúng là có đỏ thât, thoáng thấy tôi nhìn Tara vội trách ánh mắt của tôi, tôi chợt phì cười vì tôi đã hiểu nguyên nhân tại sao mặt Tara lại đỏ như vậy.

- Sao cậu lại cười ? cậu chưa trả lời câu hỏi của tớ đó ? Tashi hỏi mà hơi nhăn mặt khi thấy thái độ khó hiểu của tôi và Tara.

- Hàhà… không có gì đâu mà cậu biết làm gì ? chuyện của con gái, cậu là con trai không nên biết, phải không Tara ? Tôi trả lời mà vẫn còn cười

Khi nghe tôi hỏi, Tara cũng không nói gì mà mặt càng lúc càng đỏ nhiều hơn.

- Thôi nếu chuyện con gái các cậu thì tớ không muốn biết làm gì ? Thế là Tashi cầm tờ báo lên đọc tiếp.

- Em lên phòng đây.

Tôi chưa kịp kêu Tara ở lại nói chuyện thì cô nhóc đã đi lên lầu mất tiêu.

“Cạch” cửa phòng vừa đóng lại.

- Trời ạ, không thể tin được chị ấy ở phòng mình thay đồ mà lại không khoá cửa ? Đưa mắt nhìn về chổ vừa nãy Hami đứng ? Tại sao lại có cảm giác này, tim đập nhanh, bối rối lẫn ngại ngùng khi thấy chị ấy trong bộ dạng đó, Tara tự hỏi và khuôn mặt lúc này lại đỏ lên bất thường.

Trong khi đó ở phòng khách.

- Hami, hôm nay cậu ở lại chơi đến tối hả về nhé? Tashi hỏi tôi.

- Uhm, vậy tớ không khách sáo đâu đó, hìhì…

- Tớ hỏi cậu cái này nhé, bộ đó giờ cậu và Tara chưa đi tắm ở nhà tắm công cộng lần nào hả?

- Uhm, chưa… có gì sao? Tashi hỏi lại.

- Hìhì… không có gì tớ chỉ hỏi cho biết thôi mà. Tôi lại cười không sao tôi lại nhịn được cười nhỉ?.

Lúc này, Shynia cũng về tới.

- Gì mà chị Hami cười dữ vậy ? có gì vui kể em nghe với.

- Àh , Shynia về đó hả ? em ở lại nói chuyện với Hami đi, anh đi vào phòng anh một chút. Tashi đi rồi còn tôi và Shynia, tôi quay sang trả lời cậu hỏi vừa rôi của cô bé.

- Hìhì, không có Tashi ở đây chị mới nói, lúc nãy chị cười là vì Tara đỏ mặt, mắc cỡ đó mà.

- Đỏ mặt, mắc cõ, mà tại sao ? Shynia hỏi lại tôi.

- Uhm, thì lúc đó chị đang trong phòng Tara lau người vì bị ướt, chưa kịp mặc xong cái áo thì Tara mở cửa bước vào, chuyện là vậy đó, tại thấy biểu hiện của Tara như thế chị mới cười, chứ chuyện con gái tắm chung, thay đồ chung ở chổ chị là bình thường mà, chắc em và Tara ở bên đó không có tắm ở nhà tắm công cộng đâu nhỉ?

Shynia không nói lời nào, chỉ im lặng nhìn tôi 1 hồi, rồi bước đi lên phòng.

- Ơ… con bé này…lạ thật. Tôi vừa nói vừa nhìn theo.

Cửa phòng đóng lại.

- Tara…chẳng lẽ, dù chỉ một chút cậu cũng không để ý tới tớ sao ?

Ngã mình xuống giường Shynia nhớ lại lúc cô và Tara còn học ở bên Anh. Cảm giác nhìn người mình yêu ở ngay trước mặt mà không thể chạm vào được thật là khó chịu, cắn chặt môi, cô cố gắng không để bật khóc thành tiếng dù nước mắt đã lăn dài trên má.

CHAP 6

Tối đó, sau khi từ nhà Tashi về, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện của Tara, về câu nói úp mở của Tashi và cả Tara khi ở vườn cây. Sau một hồi tôi đã rút ra 1 kết luận… mà tôi không bao giờ nghĩ nó lại đi ngược lại với những ẩn ý mà Tashi và Tara đã nói.

- “Chiều nay sau khi học xong em đợi chị ở cổng trường nhé? Chị sẽ dẫn Tara đến 1 chỗ rất là hay ho đó, hihi”. Hami, Tara lẩm bẩm hai chữ Hami sau khi đọc tin nhắn.

- Gì thế ? chị Hami nhắn tin cho cậu à ? Vừa nói Shynia vừa giật cái điện thoại của Tara nhanh đến nỗi Tara không chụp lại kịp.

- Ý, như vậy không phải là hẹn hò chứ? Chị Hami bắt đầu quan tâm tới cậu rồi kìa.

- Cậu nói linh tinh gì thế… trả điện thoại đây. Tara giật ngay cái điện thoại và bỏ đi để mặc Shynia đứng đó nhìn theo.

- Tớ sẽ không để ai cướp mất cậu ra khỏi tay tớ, nếu tớ không có được cậu thì bắt cứ ai cũng không thể. Cậu thừa biết tớ là loại người nào mà, Tara ?

Trong khi cổng trường sắp đóng cửa thì Tara vẫn đứng đó đợi Hami.

- Ah, chị ơi, chị có phải học chung với Osano Hami không ạ? Chị có thấy chị ấy ra chưa vậy? Tara thoáng thấy bạn cùng lớp với Hami đang bước ra cổng trường đã lại hỏi ngay.

- Đúng rồi, nhưng chị không để ý lắm, không biết Hami ra chưa nữa, àh… lúc nãy chị thấy có 1 cô bé mặc đồng phục cấp 3 đến nói gì đó với Hami rồichị thấy Hami đi theo cô bé đó.

- Đồng phục cấp 3 ? gương mặt Tara như tối sầm lại. “Chết tiệt”.

Tara đột nhiên chạy thật nhanh vào trường mặc cho người lúc nãy gọi với theo.

- Nè, trường sắp đóng cửa rồi đó, nè…nè.

Cũng trong lúc đó, tại khuôn nhà dạy võ Judo của trường, tôi không biết tại sao khi tỉnh lại mình ở đó còn trong tư thế đang bị trói với 1 cái ghế.

- Tỉnh rồi sao ? chị Hami.

Đó là tiếng của Shynia, tuy còn chóng mặt như gương mặt của Shynia đang dần hiện rõ trước mắt tôi.

- Chị thông cảm, tôi đành phải chụp thuốc mê, trói chị lại để tránh mất thời gian.. vì dù gì chị cũng từng là đại ca của bọn nhóc cấp 2 mà. Đúng không ?

- Sao em.. lại..chị ? tôi thật sự không hiểu tại sao Shynia lại làm như vầy đối với tôi.

- Sao ư ? chị nên hỏi lại mình đi, tất cả đều do chị cả.

- Chị đã làm gì ? trong tôi lúc này là rất nhiều câu hỏi.

- Chị đã làm gì ư ? lỗi của chị là đã cướp mất Tara của tôi, của tôi, chị có hiểu không ? tôi yêu Tara. Tôi có thể nhận thấy được cái nhìn căm ghét của Shynia khi đối diện với tôi.

- Em… yêu Tara ? Tôi lặp lại câu nói của Shynia trong sự ngỡ ngàng tột độ.

đúng, tôi yêu Tara, nhưng bây giờ không quan trọng nữa, 3 năm qua tôi luôn tự tin với bản thân rằng không ai xứng với Tara hơn tôi, kể cả những đứa con gái ngu ngốc thầm yêu thích Tara. Chỉ cần thấy tôi, bọn họ đều rút lui cả, nhưng tại sao ? tôi lại thua chị?

Bây giờ.. đứng trước mặt tôi là một Shynia hoàn toàn khác, sự căm ghét, phẫn nộ xen lẫn sự đau khổ cùng hiện rõ trên gương mặt xinh xắn cùng những giọt nước mắt như trực trào ra khỏi mi nhưng đã bị chủ nhân của nó ngăn cản lại.

- Chị có gì hơn tôi, xét về ngoại hình, bản lĩnh tôi đều hơn chị cả, chị có biết lúc học bên Anh, không ai dám chống đối tôi và Tara cả, khi 2 chúng tôi đi chung ai cũng phải gật đầu về sự kết đôi hoàn hảo này.

- Shynia, tôi không quan tâm em đối với Tara thế nào ? chuyện này không liên quan đến tôi, tại sao em lại kéo tôi vào cuộc…tôi

Chưa kịp nói xong thì tôi đã lãnh ngay 1 cái tát tay rõ mạnh của Shynia.

- Chưa tới lúc chị nói đâu… tôi còn chưa nói xong mà ? A… nó đỏ rồi kìa, chắc đau lắm hả ? Shynia vừa nói vừa lấy tay xoa bên vùng má của tôi vừa nãy bị tát lúc nãy rồi bất ngờ hôn lên chổ tát ấy làm tôi 1 phen giật mình lẫn sợ hãi.

- Chị ngại à, hay sợ ? Hahaaaaaaaa. Àh… mà chị có biết tình cảm Tara dành cho chị là loại tình cảm gì không hả ? bạn bè, chị em, người 1 nhà…hay..là người yêu ?. chị đoán thử xem.

- Tôi thực sự không hiểu em muốn nói gì nữa, em làm ơn ngừng ngay cái trò này lại đi. Tôi bắt đầu nạt lại cô bé.

- Giận rồi ư ? nhưng vô ích, chị không kháng cự lại được đâu.

- Đơn giản thôi, Tara yêu thích chị cho nên, hôm trước khi gặp chị trong phòng, quần áo không chỉ tề nên mới đỏ mặt, chị biết không tôi chưa từng thấy cậu ấy đỏ mặt, mắc cỡ, dù đã nhiều lần tôi thay đồ trước mặt cậu ấy, biểu hiện duy nhất của cậu ấy chỉ là 1 câu nói dửng dưng “ tớ ra ngoài đây”. Chị có biết lúc đó tim tôi đau, rất đau, cậu ấy chưa hề để ý tôi dù chỉ 1 chút, tôi cứ tưởng thời gian 3 năm đủ dài để tôi có thể tống khứ chị ra khỏi đầu cậu ấy, nhưng tôi đã lầm.

Tôi thật không tin vào tai mình nữa, shynia nói Tara yêu thích…tôi.

- Em nói lãi nhãi đủ rồi đó, tôi không muốn nghe nữa, nếu em còn không thả tôi ra thì tôi sẽ la lên đó.

- Giờ này chắc nhà trường đã đóng cửa rồi, không còn ai trong trường nữa, dù chị có hét đến khan cả cổ thì cũng không có ai đến đâu

Tôi bắt đầu sợ, sợ cái giọng nói lạnh lùng đến run người của Shynia, từ trước đến giờ tôi chưa hề biết sợ ai kể cả những đám du côn ở trường, tôi không biết nữa, càng ngày tôi càng cảm thấy mình không mạnh mẽ, háo thắng như lúc trước nữa, vì tôi trưởng thành rồi chăng? Sự trưởng thành của 1 cô gái, tôi thật sự muốn biết shynia sẽ làm gì tôi, giết tôi ư? Rồi shynia cũng lên tiếng cắt quãng dòng suy nghĩ của tôi.

- Theo như tôi biết thì từ trước tới giờ, chị chưa hề yêu thích hay hẹn hò với 1 ai cả cho dù hiện giờ chị đã là sinh viên năm 3. tôi tự hỏi chị có buồn không khi ai ai cũng có đôi có cặp ngoại trừ chị, tôi nghĩ giới tính của chị sẽ được xác định một khi chị chọn người yêu cho mình, vì hiện giờTara đang thích chị, nếu chị đáp lại tình cảm của cậu ấy thì tôi sẽ không còn hy vọng gì cả, nên tôi sẽ chọn dùm chị, hôm nay tôi sẽ cho chị biết thế nào là mùi vị hạnh phúc.
Đọc tiếp Chap 2

Nếu thích bài viết này? Chia sẻ với bạn bè ngay!
Bình luận
ngocnhu - 09/12/2014, 19:33
binh thuog thoi
Xem trang [1]
Gửi bình luận
Tên bạn:
Lời bình:
* Yêu cầu bình luận có văn hóa và lịch sự !

* Vui lòng trả lời bằng chữ không dấu câu hỏi bảo mật bên dưới !
4 + 1 = ...?
Cùng chuyên mục
Truyện: Chỉ Đêm Nay Thôi Chị Là Của Em Nhé - Chap 2
Game: Tam Quốc - Võ Đấu Càn Khôn
Game: Kỳ Hiệp Phá Án - Thêu Hoa Đại Đạo
Truyện: Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái - Chap 3 - Hết
Truyện: Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái - Chap 2
Truyện: Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái - Chap 1
Mới Cập Nhật
Truyện: Yêu Nhầm Chị Hai Được Nhầm Em Gái - Chap 370
Game: Super Boom Boom
Game: Journey to the west - Hành trình Tây Du Ký
KPAH 2D - Sự Kiện Noel & Tết Dương Lịch
Game: Slider kids