Game JavaGame AndroidGame Online
»

Em Muốn Ngủ Với Anh - Chap 3


Lượt xem: 14966

Anh thấy chẳng có gì buồn cười cả . Và anh lại im lặng . Rót .

Người nó bắt đầu nóng bừng lên , máu chảy rần rật . Có vẻ như mặt nó đang đỏ - Nó đoán thế - Vì thấy rất nóng ở mặt .

- Sau đó em đến quán rượu và gặp anh ... Với 2000 còn lại trong người ....

- Và em còn viết thư cho 1 số người nữa . 1 lá cho em trai em , 1 lá cho con bạn thân , 1 lá cho cậu bạn thân nhất ... Và 1 lá cho mẹ ... Em cũng định viết 1 lá cho bạn trai cũ của em ... Nhưng em đã không làm thế ... Đó là 1 sự trừng phạt .... Những bức thư ấy em vẫn cất ở trong tủ ..

- ... Thôi nào ... Anh đừng nhìn em như thế ... Em biết anh nghĩ em ngớ ngẩn lắm ... Toàn làm những chuyện ngớ ngẩn ... Nhưng anh sẽ cần có thời gian để hiểu em ... Và em không hoàn toàn vô lí hết đâu ...

Nó lại dốc cạn 1 ly nữa và vẫn không ngừng thao thao bất tuyệt . Nó bắt đầu thấy trời đất vạn vật hơi quay quay 1 tí .

- ... Em có cái lí của em , anh ạ .... Em không bị điên đâu ... Có thể mọi người nghĩ là em bị điên ... Nhưng em không trách mọi người ... Em sẽ chết ... Dù mọi người có hiểu đc hay không ...

- ... Em sẽ cố gắng làm cho anh hiểu , boss ạ ... _ Nó cười và đưa cái ly đã cạn rượu.

Trời đất đã thực sự quay cuồng trong mắt nó . Nó nhảy xuống khỏi cái ghế và loạng choạng đi ra ngoài .
Anh đoán chắc cô bé đi vào Wc, nên anh không đi theo . Anh cứ ngồi đó , nhìn theo cái dáng đi xiêu vẹo đến buồn cười của cô nàng .Đứng vững trên đôi giày 10 phân có vẻ đã quá sức với cô bé . Thoáng 1 cái đã không thấy đâu nữa .

Quán rượu về tối bắt đầu đông dần . Chẳng có ai đi uống rượu từ sớm như 2 người , đương nhiên anh cũng biết thế , nhưng anh muốn cô bé phải về sớm .

Ko hiểu sao anh muốn chăm sóc và che chở cho cô bé . Ngày bé anh vẫn mong sẽ có 1 cô em gái nhỏ , để mà cưng chiều , và bây giờ dường như anh đã coi cô bé như người em gái tưởng tượng ấy .

Kia rồi . Cô em gái nhỏ đã về kia rồi . Vẫn cái dáng liêu xiêu lảo đảo ấy , nhưng bây giờ 2 chiếc dép đã đc xách trên tay , không còn đeo dưới chân nữa .

- Hàng về đây rồi ... _ Cô phấn khởi .

Cạch . Đặt nguyên đôi dép trên bàn.

- Giời ơi là giời . Cô làm cái trò gì thế này . Ghê quá đi mất . Bỏ ngay đôi dép của cô khỏi bàn của tôi đi .

- Ấy chết em nhầm . Tay bên này mới đúng chứ ...

Đôi dép đc quăng xuống đất . Cạch . 1 bao thuốc và 1 cái bật lửa đc đặt vào chỗ ấy .

- Hút thử cái cho biết - Cô cười , đôi mắt cố mở to nhưng trông vẫn rất lim dim .

- Mới mấy chén mà đã linh tinh rồi .. Về nhé ...

Thấy cô bé loay hoay vẫn chưa trèo lên cái ghế đc , anh bèn nhảy xuống và đỡ cô ấy lên.

- Ơ này về là về thế nào . Đã say đâu mà về . Vẫn còn tỉnh lắm ... Nào ... Anh .... Uống - Cô giơ cái ly trên đầu - Vì hợp đồng của chúng ta .

- Đã rót đâu mà uống .... Đưa cái li đây rót cho .... Mà thuốc với bật lửa đâu ra thế này ?

- Em xin cái anh giai ở đằng kia kìa _ Nó lấy tay chỉ chỉ _ Anh ấy bảo hôn anh ấy 1 phát rồi anh ấy cho cả bao . Lúc đầu em chỉ xin 1 điếu thôi ...

- Trời ạ ... Rồi thế nào nữa ...

- Em hôn anh ấy hẳn 2 phát ... haha .... haha ... Mồm anh ấy khét lắm ... Toàn mùi thuốc lá thôi ... Hôn mà cứ như là chui đầu vào bếp than í ... haha ...

- Cái con nhỏ này thật đúng là ....

- ... Thế là anh giai cho luôn cái bật lửa .... Chứ anh nghĩ em tự đẻ ra cái bật lửa chắc... hiiiiiiiiiiii

Cô vụng về đưa điếu thuốc lên miệng .

- Nào nào , châm lửa , châm lửa ... Đại ca , châm lửa đi....
...

Anh cầm cái bật lửa , bật cái tách , đưa lên đầu điếu thuốc cô bé đang cầm . Điếu thuốc bắt lửa bốc cháy nghi ngút . Cô bé có vẻ lúng túng khi cầm điếu thuốc trên tay . Nó chẳng có vẻ gì là hợp với cô .

Rít 1 hơi thật mạnh , đóm lửa trên đầu điếu thuốc cháy càng mạnh và càng đỏ rực , và sau cái hơi rất là dài đấy , điếu thuốc ngắn đi hẳn 1 đoạn .

Ho sặc sụa .

- Khiếp quá cái thứ chết tiệt này .... Ko hiểu sao bọn đàn ông các anh lại thik ... Khét lẹt ra ... Cứ như là ngậm mồm vào cái ống bô xe máy ấy ...

Cô dúi mạnh điếu thuốc vào cái gạt tàn trước mặt khiến nó tắt ngúm .

- Ko hút nữa... Chẳng ngon gì cả .... Uống rượu thôi.... Rượu này ngon đấy ... Nào nào .... Tiểu đệ đâu rồi .... Châm tửu , châm tửu đê ... Làm mới ăn chậm chạp như 1 con rùa ....

Cô lại dốc thêm 1 ly nữa . Chai rượu mạnh đã gần hết . Im lặng .

- Em có dự định j chưa?

- Em tính sau khi hết hợp đồng với anh ..._ Cô ngừng lại _ ... Rồi sau đó 1 vốc thuốc ngủ .... Xong .... Thế là hết ... Sau đó em sẽ để lại tất cả những bộ phận còn có thể dùng đc cho y học ... Để lại hết tất cả , anh ạ . Họ muốn lấy gì thì lấy .... Em đã viết trong thư rồi .... Đó là tất cả những gì em còn có thể đóng góp cho cái thế giới này , anh ạ ...

- Em nợ thế giới này 1 cái mạng sống . Nó đã nuôi sống em đến ngày hôm nay .... Em nợ nó .... Và bây h em trả lại nó ... Trả lại nó tất cả .... Tất cả , anh ạ ....

Anh thở dài . Trong lòng anh 1 tâm trạng rất nặng nề ....

- Tai sao em ko là 1 người bình thường đi .... Tại sao ko làm việc , và suy nghĩ như mọi người ..... Tại sao ko lấy chồng , đẻ con, tìm việc làm như những người khác ....

- Em cũng từng mơ ước , anh ạ . Trong mơ em đẻ ra 3 đứa con... Có trai , có gái.... Em sẽ đặt 1 đứa là Cua , 1 đứa là Thỏ , 1 đứa là Mèo , anh ạ . Rồi em sẽ gọi chúng nó : " Cua ơi ..... Thỏ ơi ...... Mèo ơi ...... Về ăn cơm " ...
Nó cầm cái ly và lại làm 1 hơi nữa.

- ... Nếu giả sử mà em vỡ kế hoạch anh ạ .... hờ hờ .... mà lại tòi ra 1 thằng cu nữa , anh ạ .... hờ hờ ... Thì em sẽ đặt tên nó là Khôi ..... haha ...

Anh quay sang nhìn nó , chả buồn lườm .

- Tên là Khôi hay lăm anh ạ ... Rồi nó sẽ có răng khểnh giống anh ... Giống anh Đăng Khôi :X .... Con trai em sẽ tên là Khôi ..... Khôi ơi về ăn cơm .... Khôi ơi Khôi .... Về ăn cơm .... Khôi ơi .....

Cô bé gục xuống nơi 2 cánh tay đang chống xuống bàn . Nó nhắm mắt lại và ko nói j nữa . Bên cạnh là chai rượu rum cạn sạch ko còn đến 1 giọt .

Anh mông lung suy nghĩ về những gì cô bé đã nói .

" Cô bé ơi ... Cô bé ơi ... Cái gì đã khiến em thành thế này vậy ... "

Anh ngắm nhìn cô bé đang ngủ gục trên bàn , đôi mắt nhắm nghiền lại, nước mắt vẫn khẽ chảy làm nhòe hết cả mascara .

Cô bé có khuôn mặt tròn , bầu bĩnh . Đôi mắt 1 mí ko to lắm và nhất là khi cười thì híp hết cả lại . 1 cô bé ko xinh , với các nét rất bình thường , mũi tẹt , má phúng phính. Nhưng ở nó anh thấy có nét gì đó rất đáng yêu , nhất là khi cười , nụ cười híp hết cả mắt mũi của cô ấy làm người ta muốn cười theo ....

Phải vất vả lắm anh mới đỡ đc cô bé về đến nhà . Anh đặt cô ngồi xuống bục cửa , và bấm chuông . Cô bé vẫn ngủ ngon lành , cái đầu nghiêng nghiêng dựa vào tường , và thoáng cười . Có lẽ nó đang mơ 1 giấc mơ nào đó . Anh dựng xe đứng ở xa 1 chút , và quan sát . Anh muốn chắc chắn là cô bé ko xảy ra chuyện gì.

Cánh cửa mở , 1 người phụ nữ trung niên tầm hơn 40 bước ra , nhìn thấy cô bé , và dìu em vào trong nhà .

Bà ấy có 1 khuôn mặt buồn bã , và khắc khổ .

Trc khi đóng cửa lại bà còn ngó quanh xem có ai ko , chắc có ý tìm người đã đưa cô bé về nhà.

Anh đoán _ Đó là mẹ cô bé .

3 ngày sau

" Thế nào ? Uống rượu say nhũn cả người ra vui chứ hả ? " SMS từ Đăng Khôi .

" Chả vui j cả . Đau đầu . Khát nc . Mệt lắm . Chóng mặt . Về sau ko uống say như vậy nữa T______T "

" Vi phạm điều 4 khoản 2 . Nói trống không . Tối T7 rỗi không "

" Để làm gì?"

" Cảnh cáo nhắc nhở lần 2 "

" Em rỗi anh ạ . Anh hỏi làm gì thế hả anh zai thân yêu ơi "

" Tốt ! Tối T7 8h . Điều 2 khoản 4 "

" Vâng."

Có vẻ lễ phép hơn rồi đấy . Anh cười khi nhận đc tn của nó .

----------o0o----------

8h tối thứ 7.

- Này , đội mũ vào đi .

- Bây giờ đi đâu hả anh ?

- Ra đường quốc lộ .

- Những người khác đâu hả anh?

- Những người khác nào ?

- Hả ... Sao anh bảo điều 2 khoản 4 ? ... Ko phải sẽ đi đua xe ah ...

- Ah ... Kế hoạch có chút thay đổi ... Em nghe này ... Anh ko muốn việc này gây ra hậu quả nghiêm trọng . Anh sẽ cho em biết thế nào là bay với tốc độ 90km/h .... Nhưng sẽ ko có cuộc đua xe nào cả ... Chúng ta sẽ đến 1 con đường vắng ... Nếu xảy ra j đó chỉ có anh chết với em .... Em hiểu ko ...

_-Tại sao anh phải làm thế ? Tại sao anh phải làm tất cả điều này vì em ?

- Vì anh muốn giúp em .

- Vì thế mà anh sẵn sàng chết với em ah ?

- Anh sẽ ko chết với em . Chắc chắn như thế . Mẹ anh đi coi bói về bảo anh sẽ thọ đến 90 đấy - Anh cười hề hề .

- Cảm ơn anh... Em cảm ơn anh .... - Cô bé quàng tay ôm lấy anh từ đằng sau_... Em chẳng biết lấy gì để cảm ơn anh cả .

Anh ko biết sau lưng anh , có những giọt nc mắt vẫn đang chảy . Nó ko suy nghĩ thấu đáo đc như thế . Thật sự nó cũng ko muốn vì nó mà 1 ai bị thương cả .

Nó ngồi sau, dựa đầu vào lưng của anh . Lưng anh rộng và chắc chắn . Nó có thể nghe thấy cả tiếng hơi thở của anh, tiếng trái tim anh đang đập. 1 cảm giác yên ổn và an toàn . Ánh mắt nó lướt qua những ngôi nhà , những hàng cây , nhưng cửa hàng bên đường , tất cả , tất cả ... vụt qua rất nhanh trước mắt nó . Vạn vật nhuốm màu vàng của ánh đèn đường .

- Này , làm cái gì mà im như thóc thế ? Ngủ gật đấy ah ...Dậy đi ... dậy đi... Ra đến đường cao tốc rồi đây này . Dậy mà bay đi _ Giọng anh rất nhí nhảnh.
Nó dụi mắt . Đúng là nó đã ngủ quên thật .

- Thôi anh đưa đây em lái cho . Em biết lái xe rồi mà ...Em có bằng rồi - Nó cố thuyết phục anh cho nó chạy xe.

- Em mà lái thì làm sao anh thọ đc đến 90 - Anh cười - Ngồi im đấy , và thưởng thức đi ...

Vừa nói anh vừa rú ga thật mạnh , chiếc xe lao vút di , cô bé có cảm giác như mình sắp bị bắn ra ngoài đến nơi rồi . Cô ôm anh chặt hơn . Gió tới tấp quất vào mặt , thổi tung bay mái tóc dài màu nâu đỏ . Những cột đèn , nhữn ngôi nhà ven đường , rồi cây côi ... tất cả ... vùn vụt trôi lại đằng sau .... Anh vẫn giữ cho ga rú mạnh , và mỗi lần có 1 chiếc xe đi trước là nó thót hết cả tim . Xe máy , hoặc xe ô tô khách chạy liên tỉnh . Mỗi lần cảm giác như sắp đâm vào đít ô tô đến nơi rồi , chỉ còn cách chừng gang tấc nữa thôi , nhưng , bằng 1 phép màu nào đó , anh lại đưa đc chiếc xe lách sang 1 bên . Gió thổi mạnh quá , hay tại cái cách điều khiển xe máy liều lĩnh của anh làm nó lạnh cả người . Gió to đến nỗi nó còn ko kịp nghe đến tiếng những người đi xe máy đằng sau đang chửi tụi nó mẹ bọn điên này chạy xe như bọn ăn cướp vậy.

- Anh ơi . Dừng lại đi ... Em chóng mặt quá .

- Sao thế ? Mới có 80 mà ? ... Đã sợ rồi ah ...

- Em chóng mặt lắm.... cho em xuống ...

- Khiếp ko ngờ em yếu thế . Đi 1 tí thế đã mệt rồi _ Anh vỗ vỗ vào cái lưng nó đang cúi xuống nôn thốc nôn tháo .

- Chắc em bị say xe anh ạ .... Đi ô tô em cũng bị say thế mà ...

Mặt nó xanh lét ra như tàu lá , chầm chậm bước về phía chiếc xe đang dựng trên đường .

- Thôi ... Chán quá .. Về vậy ... Tưởng cảm giác mạnh nó thế nào ...

Anh trèo lên và nổ máy xe , quay đầu theo hướng ngược lại. Nó thấy trong người rất mệt . Nó ko nói câu gì và anh cũng thế .

- Ơ , đi về thôi chứ ... Anh đưa em đi đâu thế này ...

Chiếc xe dừng lại nơi 1 quán ăn nhỏ. Đó là 1 cái quán nhỏ tồi tàn ko có thậm chỉ cả biển hiệu , diện tích vẻn vẹn tầm 10m2 kê trong đó 3 cái bàn nhựa màu xanh , và 1 chông ghế nhựa cao ngang người .

Anh vẫy nó "Vào đây! "

Nó nhìn ra xung quanh . Ông bán hàng là 1 ông lão khá già , tóc bạc mất 1 nửa . Ông có hàm ria mép bạc trắng quặp vào trông rất thú vị . Tuy trời buổi tối có vẻ lạnh nhưng nó thấy ông mặc độc mỗi chiếc áo may ô trắng đã cũ , lưng áo đằng sau thủng mấy cái lỗ to , và dĩ nhiên, mặc cả quần nữa =.="

Nó đoán làm việc cạnh cái bếp lò nóng khiến việc mặc thêm 1 cái áo dài tay trở nên thừa .
Ông quấn 1 cái khăn to ở ngang hông và dường như nó là 1 cái tạp dề tự chế thì phải.
Ngược lại với bộ dạng nghèo khổ và thiếu thốn của mình, thái độ của ông tỏ ra rất yêu đời . Ông đang huýt sáo 1 giai điệu rất quen thuộc , nhưng nó ko nhớ là bài gì . Tay ông thoăn thoắt đảo đảo cái gì đó trên chảo .
- Cho con 2 bát cháo bố ơi .
- Ờ ờ ...Xong ngay đây con trai ...
- Bố anh đấy ah ?
- Uh , bố anh đấy.
- Thôi đi đừng có mà lừa _ Nó cười .
- Biết rồi còn hỏi bố anh đấy ah .
Bên cạnh ông già là 1 cái nồi to vật , vung đóng hờ , thò ra cán gỗ của 1 cái muôi to . Bên dưới chiếc bếp than lửa vẫn âm ỉ cháy.
Trong lúc ông già túi bụi múc múc quấy quấy , nó nhìn sang cái bàn nhỏ ở gần cửa có 1 đôi trai gái đang vừa ăn vừa trò chuyện.
- Đây đây... Của con trai con gái đây... Ăn ngon miệng nhé ...
- Dạ - 2 người nhìn nhau cười .
Anh bảo nó :
- Ăn đi . Cháo ở đây ngon lắm .
Nó múc múc , rồi gật gật . Nó ngước lên thấy anh đang húp xì xụp, không cần cả thìa .
Nó định nghĩ câ j đó thật độc địa để trêu chọc anh nhưng rồi lại thôi .
- Anh này , anh dễ thương lắm đấy ...
Hehe ... Lại chả dễ thương ...
- Em thấy anh vừa tốt này , vừa dễ thương, vừa hài hước, lại dịu dàng nữa ...
Anh thôi xì xụp và nhìn nó . Nó cũng đang nhìn anh . Nhìn thẳng . Chắc lại có vấn đề j rồi , vì bình thường nó chẳng bao giờ khen khen kiêu như thế . Bình thường nó sẽ nói anh kiểu như " Nhìn anh ăn ngon thật như lợn húp cám ấy " .Đằng này ko những nó ko nói thế lại còn khen anh tốt này , dịu dàng này , dễ thương này .... Rõ là có vấn đề ... Anh thấy quá đỗi ngạc nhiên . Chắc vừa nãy gió to quá .
- .... Em thấy anh chẳng còn gì để chê cả . Vậy tại sao anh chưa có ny ?
- Tại sao em nghĩ anh chưa có ny?
_ Nếu thế thì anh đã chẳng thừa hơi chở em đi khắp nơi , chẳng phải mất công soạn cái hợp đồng quái quỉ đó ... chẳng còn thời gian mà quan tâm đến em , giúp em ... Chẳng lẽ ny anh ko hay biết j ah ? Chẳng lẽ chị ấy ko biết j về em , về hợp đồng của chúng ta ?
- Thế nếu cô ấy đang đi du học ở 1 nơi nào đó rất xa thì sao ? Ví dụ như là Hà Lan chẳng hạn ....
- Ah ra thế ... Vậy anh không để ý j đến cảm giác của chị ấy ah ? Anh ko thấy việc ngủ với em là có lỗi với chị ấy ah ? - Nó tự nhiên quát lên và cảm thấy rất bực bội ở trong lòng .
Giọng của nó khiến cho ông bác, và đôi tình nhân kia ngơ ngác nhìn . Nó nhăn mặt và thấy xấu hổ vì sự bực bội vô lí của mình .
- Ý em là - Nó nói nhỏ - cái điều 1 khoản 1 ấy ... Anh ko thấy xấu hổ với chị ấy ah ?
- Anh hiểu cô ấy . Cô ấy là người ko quan tâm đến nhưng thứ thuộc về vật chất , chỉ quan tâm đến những thứ thuộc tinh thần . Chỉ cần anh yêu cô ấy , yêu 1 mình cô ấy ... Trong trái tim chỉ yêu mình cô ấy, như thế là đủ .
- Nghĩa là anh có thể ngủ với những người khác ?
- Uh , ngủ với những người khác ... Chỉ cần anh ko hôn họ .... Cô ấy bảo chỉ đc phép hôn cô ấy ... Tất cả nhưng nụ hôn của anh phải dành cho cô ấy ... Cả cuộc đời này ...
Nó nhớ lại . Đúng là anh chư hề hôn nó . Lúc trên giường cũng ko . Có cái gì đó .... Như là nhói đau ở trong lòng...
- Chị ấy là người thế nào ?
Đó là cả 1 câu chuyện dài .
Cô ấy là 1 người con gái đẹp , rất đẹp , làn da trắng và mịn màng . Chiếc mũi nhỏ và cao, khuôn mặt thanh tú . Đôi mắt to , sáng , và thông minh. Dáng người đầy đặn và dong dỏng cao . Anh đưa cho nó xem tấm ảnh trong ví . " Chị ấy đẹp thật đấy "
Cô ấy thông minh, hiền lành, dịu dàng ,gia đình gia giáo nề nếp . Nếu trên đời có 1 ai đó giống với thiên thần thì đó chính là cô ấy . Cô ấy ko cho anh làm chuyện đó và bảo sẽ dành nó cho anh lúc 2 đứa cưới nhau . Cô ấy bảo anh bỏ thuốc lá . Cô ấy cấm anh ko đc đua xe nữa . Cô ấy bảo anh ko đc dùng cần sa nữa , mặc dù nó ko gây nghiện . Cô ấy bảo có ngày anh sẽ phát điên vì thứ đó. Và anh đã dừng tất cả cá thứ đó . Ở bên 1 người hoàn hảo như cô ấy , anh bỗng nhiên thành thằng chả có j cả .
Anh học ko cao bằng cô ấy.
Anh cười những câu chuyện của cô ấy .
Anh làm những gì cô ấy bảo , ko làm những j cô ấy ko thik .
Bất cứ cái gì cô ấy noí anh đều thấy đúng và đều thực hiện theo .
Anh nhỏ bé và yếu đuối trc cô ấy . Cô ấy là Thánh Nữ , con anh chỉ là 1 nô lệ sẵn sàng chết vì cô ấy.
Khi cô ấy bảo sẽ đi du học, anh đã quì xuống , khóc , và xin cô ấy đừng đi.
Nhưng cô ấy vẫn cứ đi .
Anh bảo sẽ chết mất nếu sống thiêu cô ấy .
Cô ấy bảo anh sẽ ko chết ...
Và đúng là anh đã ko chết thật.
Anh vẫn sống cho đến bây h , vẫn làm việc ngon lành , vẫn đú đởn rượu bia với bạn bè . mặc dù khi say anh vẫn khóc và gào thét tên cô ấy .
Cô ấy bảo anh đợi 5 năm nữa , rồi cô ấy sẽ quay về và bon anh sẽ hp với nhau suốt đời .
Và chỉ con 3 năm nữa thôi , 3 năm nữa thôi em ạ ....
Nó nhìn 2 bát cháo đã nguội ngắt . Bát của anh còn 1 nửa . Bát của nó gần như còn nguyên . Đôi trai gái đã về từ bao h .
Trên đường về nó chẳng nói gì , chỉ bảo " Anh đừng hỏi nữa . Em mệt ."
Trong cõi lòng của nó cảm thấy đau đớn và tan nát .
Tại sao cô ấy có tất cả mọi thứ ?
Tại sao ông trời lại sinh ra 1 người như cô ấy để 1 người cũng là con gái như nó phải cảm thấy tủi thân đến thế này ......
Nó cảm thấy quá đỗi ghen tị . Vì cô ấy quá hoàn hảo .
Hay vì nó đã yêu anh rồi ....

----------o0o----------

- Ôi trời ơi gì thế này ? - Anh ngạc nhiên há hốc cả mồm .
- Này câu đó lẽ ra phải để em nói chứ ... Anh đến đây làm gì ?
Nó vừa đánh răng rửa mặt xong thì nghe thấy tiếng chuông cửa . Trên người nó vẫn là 1 bộ đồ ngủ ở nhà màu hồng , có thêu hình 1 con gì đó ở trước ngực , con này có 2 cái răng cửa rất dài , mặt nhọn nhọn , giống cái con trong quảng cáo kem đánh răng Congate - Anh đoán là con hải ly . Tóc nó xù cả ra vì lúc sáng dậy còn chưa chải đầu . Nó vẫn đang loay hoay mở cái khóa cửa . Hôm nay là thứ 7 . Đã 1 tuần rồi nó ko nghe điện thoại của anh , cũng chẳng chịu trả lời tin nhắn .
Anh lờ đi câu hỏi của nó .
- Nhà có ai ko ?
- Không có ai cả , thằng em hôm nay đi học thêm , chiều nó đi học chính luôn, trưa ko về .
_ Ờ thế thì tốt đấy . Vậy chúng ta sẽ tiến hành luôn ở đây . Ko phải đi đâu cả .
- Tốt cái gì mà tốt . Mà anh đến đây làm gì ? Tiến hành cái gì ở đây ?
Anh dắt xe vào nhà . Đó là 1 cái sảnh nhỏ , và hẹp , chỉ đủ chứa khoảng 3 4 cái xe máy xếp hàng dọc .
- Điều 1 khoản 1 - Anh dí sát cái mặt vào mặt nó lúc đi ngang qua chỗ nó đang đứng - Thỉnh thoảng cũng phải đòi tí quyền lợi chứ nhở .... Hờ hờ ...
Anh hôm nay rất thơm . 1 mùi thơm quyến rũ , sang trọng , nhưng cũng rất nam tính . Chắc là nước hoa cho đàn ông _ Nó đoán thế _ Nó chưa bao giờ ngửi thấy mùi này .
Nó cũng cảm thấy hơi lạ 1 chút , vì từ khi soạn thảo hợp đồng chưa thấy anh đòi hỏi gì cả .
Chưa 1 lần nào .
Nó dẫn anh qua sảnh rẽ vào phòng khách .
- Mà lúc nãy anh ối giời ơi cái gì ?
- Ah , anh thấy lạ thôi ... Em ăn cái quái gì mà tự nhiên lại lùn đi thế ?
- Chả ăn cái gì cả .... Chỉ là ko đi giày 10 phân thôi ... =.="
- Mà em đi chải đầu đi .... Trông em cứ như mấy fan hâm mộ nhạc rock hồi xưa ấy ... - Anh cười .
Trong khi anh còn đang im lặng ngắm nghía cái phòng khách nhà nó , nó đã bỏ đi đâu mất .
Đó là 1 cái phòng khách nhỏ hình vuông , 1 bên tường gần như hoàn toàn đc làm bằng kính , nhìn ra 1 cái sân nhỏ có mấy chậu cây cảnh . 1 chậu trong đó đang nở hoa , là những bông hoa to , màu trắng , rất đẹp , mà anh cũng ko biết là hoa gì . Cái rèm cửa màu xanh dương đậm , làm từ vải dày và bóng , phủ kín từ trần nhà xuống tận sàn được vén lên , khiến ánh nắng tràn vào nhà sáng rực . Kính trên tường dày và sáng bóng , có vẻ như đc lau chùi rất cẩn thận . Tường nhà đc sơn bằng màu xanh lơ nhạt , kết hợp với màu xanh của cái rèm cửa, trông vẫn sang trọng và đẹp mắt , mặc dù hình như đã lâu rồi nó chưa đc lăn sơn lại .
Dưới sàn là cái bàn uống nước nhỏ hình vuông kiêu Nhật , ở dưới là gỗ , trên là kính , và chỉ cao tầm 20 phân . Xung quanh trải 6 tấm đệm ngồi hình vuông, cũng màu xanh , 2 chiếc ở 2 bên , 1 chiếc ở đằng trước , và 1 chiếc ở đằng sau bàn . Ngoài ra trong phòng chỉ còn 1 chiếc tủ tường cao ngang người trên đặt cái ti vi và 2 cái loa thùng.
- Anh này , anh uống tạm nước lọc nhé . Nhà chả con gì uống cả .
Cô bé ló đầu vào . Tóc nó đã được chải gọn và búi hết lên thành 1 túm ở đằng sau.
- Không , anh uống bia cơ . Em đi mua bia đi .
- Chưa có người khách nào lại bất lịch sự như anh. Phải bảo là uống gì cũng đc chứ. Anh thik uống bia về nhà anh mà uống , đây chỉ có nước lọc thôi .
Nó dẫn anh qua sảnh , đến cái sân nhỏ lúc nãy , ở đây có 1 cái cầu thang xoắn để lên tầng trên .
- Cái cầu thang xoắn này làm anh phát điên . Mới lên đến tầng 3 mà đã thấy chóng mặt rồi .
- Ôi đến em còn thấy chóng mặt nữa là - Nó cười.
Nó dẫn anh vào 1 cái phòng nhỏ .Đó là 1 căn phòng nhỏ sơn màu hồng . Đệm hồng . Chăn hồng . Cái rèm cửa màu hồng. Đến cái gối hình con lợn vứt lăn lóc phía chân giường cũng màu hồng nốt .
- Ah tí nữa anh đừng nằm cái gối đó nhé , em toàn dùng gác chân thôi .
Nó nói 1 2 câu rồi lại chạy biến xuống , để anh ở lại 1 mình "Anh cứ ngồi đây 1 tí , em xuống rồi lên bây giờ ".
Căn phòng nhỏ chỉ có 1 cái giường , 1 cái bàn học , và 1 cái quạt cây . Hết . Chẳng có gì nữa .
Cái giường mét 2 kê đối diện cửa sổ . Cửa sổ để mở và hướng ra 1 ngôi nhà khác , gió thổi vào mát rượi . Cái rèm cửa sáng màu ko hề làm phòng tối thêm . " Kiểu này buổi sáng sẽ chói mắt lắm đây " _ Anh thầm nghĩ .
Bàn học kê hướng vào tường , trên đó có dán rất nhiều bức ảnh . 1 vài bức chụp cùng với lớp cấp 2 hay cấp 3 gì đó , thấy tất cả cùng mặc áo trắng quần đồng phục . 1 bức anh thấy khá ấn tượng , chụp 1 cô bé 5 tuổi , mặc cái áo bơi nhỏ xíu màu đỏ , có vẽ rất nhiều con cá đang bơi màu xanh . Cô bé con có gương mặt tròn và đôi mắt híp , tóc cắt ngắn , để mái ngố ,1 tay chống nạnh, 1 tay cầm quả bóng hơi rất to , cười rất chi là tự tin . Nụ cười híp cả mắt quen thuộc , lộ ra 2 cái răng cửa bị sún ..... Và còn 1 bức trần truồng chả mặc gì ( hehe ) nằm trên giường và tập lẫy .
Ai sẽ nói đây là căn phòng của 1 cô bé sắp tự tử vì chán đời ?
Anh nhìn xuống cái bàn gỗ ép màu ghi , nơi 1 đống sách vở bút thước chất đống trên đó .
Lúc đó thì cô bé cũng vừa lên , 1 tay cầm 1 đĩa hoa quả , tay kia cầm lon bia . Cô khẽ ủn ủn đống sách vở sang 1 bên , đặt cái đĩa xuống , rồi đưa lon bia cho anh .
- Úi chà ngoan ghê nhở . Đi mua cả bia . - Anh cười hề hề .
_ Thì điều 4 khoản 3 ... Bảo gì nghe nấy ... hehe ....
" Cô bé đã khác nhiều so với lần đầu tiên gặp nhau"
Anh ngồi xuống giường và thầm vui thik vì cái ý nghĩ ấy .
- Em sống gọn gàng ngăn nắp quá đấy
Anh mở lon và tu 1 hơi dài hết nửa cái lon bia . Có vẻ anh đang khát .
- Vâng , mặc dù em biết thừa câu đó có ý mỉa mai , nhưng em cảm ơn anh ...
- Em ngày càng ngoan ngoãn 1 cách đáng ngỡ ngàng đấy ... _ Anh cười rất to .
Cô bé im lặng đóng cửa phòng , đóng cả cửa sổ , buông rèm và trèo lên giường .....
Cô bé im lặng đóng cửa phòng, đóng cả cửa sổ, buông rèm và trèo lên giường...
Cô bắt đầu sờ soạng xung quanh, cô chạm phải 1 cái gì đó tròn tròn, dài dài, và rất cứng.
Cô vội dùng tay chộp lấy nó...
- Này em làm gì thế, anh không đùa đâu nhé..._Đăng Khôi lúng túng
- Ối ối đừng mà...
Cô bé chẳng thèm để ý đến lời của Đăng Khôi, cứ bóp liên tục nhiều cái...
Những dòng nước bắn phụt ra, làm vương vãi khắp giường.
- Trời ơi, ướt hết rồi, đã bảo không được nghịch súng nước mà, em mau cất nó đi...
- Hahaha, vui quá vui quá...
Cô bé vừa nói vừa cười, trên tay còn cầm 1 khẩu súng nước mà em trai cô vừa mới mua hôm qua.
2 người ngồi cạnh nhau dựa lưng vào tường .
- Tại sao em lại chọn cái chết ? .... Thật sự anh đã suy nghĩ mãi mà ko thể nào hiểu nổi ....
Cô bé quay sang nhìn anh :
- Thế theo anh sống và chết khác nhau ở chỗ nào ?
Anh im lặng ngẫm nghĩ 1 lúc :
- Anh chẳng thấy nó giống nhau ở chỗ nào cả .... Em nói xem ? ....
- Nếu bây h em chết , hoặc nếu 50 năm nữa em chết ... Thì lịch sử thế giới cũng chẳng viết lại đc đâu , anh nhỉ .... Rồi 100 năm nữa , 200 năm nữa .... khi nhắc đến em .... cũng chẳng còn ai nhớ đó là ai ..... .................Rồi 500 năm sau ... 1000 năm sau ... Vậy em sống và chết thì có gì khác nhau hả anh ?
Anh im lặng và suy nghĩ về những điều nó nói . Thật sự anh cũng chưa nghĩ ra phải cãi nhau với cái lí này như nào .
- Vậy anh nói xem ... Sống và chết thì có nghĩa lý gì ? ....
- Em ngốc thế ... Sống là để vui thú ... Để hưởng thụ .... Để cống hiến .... Sống là để được hạnh phúc .... - Cuối cùng anh cũng nghĩ ra đc gì đó .
- Em chỉ cần hưởng thụ 1 chút thôi anh ạ ........ 1 phần nhỏ thôi ....... Chứ nếu sống thật lâu chăng nữa thì em cũng chẳng đủ sức mà hưởng hết đc .... Vì vậy em sẽ dừng nó lại ở đây thôi ... Cái cuộc sống của em ..... Em sẽ chết lúc em đẹp nhất ... Tấm ảnh thờ của em sẽ là hình của 1 cô gái trẻ , chứ ko phải 1 bà già tóc bạc trắng da nhăn nheo ....
- Xã hội nuôi em lớn ngần đó năm ... Để 1 buổi sáng tỉnh dậy em chán đời và tự giết mình ... Em như vậy là vô trách nhiệm lắm ... Biết ko hả - Anh quay sang cô , nghiêm mặt , nói bằng 1 giọng gay gắt .
- Ít nhất thì em cũng để lại tất cả cơ thể của em ... Họ có thể dùng nó để cứu sống 1 người có ích hơn em ... Còn em ..... . Em là 1 con bé ngu dốt , chẳng thích học , chẳng thik lao động , cũng chẳng say mê thứ gì cả . Em tóm lại chỉ là 1 cục thịt thừa của cái xã hội này . Nếu em có sống lâu hơn nữa cũng chẳng thể cống hiến thứ gì đó to lớn . Mà nếu em chết già, thậm chí họ còn chả dùng đc cái cơ thể nhăn nheo của em ..........
- Phải sống , phải sống - Anh dường như ko còn chịu đựng nổi cái lý hết sức vô lí của cô bé , anh nắm lấy 2 vai của cô bé và lắc lắc _ Rồi em sẽ lấy đc 1 người chồng tốt , đẻ ra 3 đứa con ... Rồi em sẽ hạnh phúc ... Hiểu chưa hả .... Em toàn nghĩ những cái quái quỉ ...
- Em chán mỗi sáng tỉnh dậy nghĩ hôm nay lại phải chiến đấu... Em chán mỗi lần phải khóc hết nước mắt ... Em chán phải buồn , phải cô đơn , phải đau khổ .... Em chán cái con người yếu đuối và luôn sợ hãi của em ... Em chán em vô tích sự ... Loại người như em sẽ chẳng giúp ích đc gì cho đời cả anh ạ ... Loại người chẳng đáng sống ... Em chết là đáng lắm , anh ạ ....
Cô bé nói với vẻ mặt vô cảm . Giọng nó run rẩy như đang khóc , nhưng nó ko hề khóc ... Ko có 1 giọt nước mắt nào cả . .
Anh lấy 2 bàn tay ôm trán . Anh đang cố lấy lại bình tĩnh .
- Em thường nghĩ mỗi lúc đi ngủ ...Giá như em cứ ngủ mãi thế ... Cứ ngủ như thế và ko tỉnh lại nữa ... Thế nhưng buổi sáng hôm sau em lại tỉnh dậy , trông cái mặt mình trong gương già thêm 1 ít .... và lại bước vào 1 cuộc chiến mới ...
- 20 tuổi mà em toàn suy nghĩ những điều tối tăm thế ? ... Sao em ko nghĩ đến những lúc hạnh phúc .. Sao em ko nghĩ đến những lúc vui vẻ cười nói .... Chẳng lẽ em ko có những giây phút như thế ?
- Có chứ anh ... - Cô bé cười , nụ cười thật buồn - ... Vui vẻ hạnh phúc cũng nhiều ....... nhưng làm sao có thể so sánh với đau khổ .... Giống như mặt trăng và mặt trời anh ạ ... Đều khổng lồ so với mình .... Nhưng kích thước của chúng khác nhau hàng tỉ lần ....
- Những lần đau khổ tưởng chừng như ko chịu đựng nổi .... Vậy mà bằng 1 cách nào đó , em vẫn có thể chịu đựng nổi .... Những lần tưởng chừng như đã khóc hết nước mắt , tưởng chừng như ko còn nước mắt để mà khóc nữa ... Thế mà bằng 1 cách nào đó , nước mắt em lại chảy ....... Em quá yếu đuối , và đó là lí do vì sao em chết ........ Vì em đáng chết , anh ạ .

Cô bé cầm lấy lon bia anh đặt bên cạnh , ở giữa 2 người , uống 1 hơi hết sạch . Trong đó cũng không còn nhiều bia lắm . Cô giữ lấy và xoay xoay nó trong tay .

Những lời của cô bé làm anh cảm thấy trong lòng rất bức xúc , tâm trí rối loạn hết cả , chẳng biết phải nói thế nào cho gẫy gọn ...

- 1 câu của 1 người anh em coi như anh trai , chắc anh ấy đọc đc ở đâu đó , em thấy rất đúng .

" Cuộc đời cơ bản là buồn , còn sau đó là cái chết "
...
Giọng anh nhỏ lại , ko còn gay gắt nữa :

- Nhưng còn những người thân của em ? Còn bạn bè ? Còn bố mẹ ? ...Sao em ích kỉ thế ? .... Chỉ nghĩ cho mình thôi ah ? ... Uh ,em chết ... Chết đi là hết , chẳng suy nghĩ gì nữa ... Nhưng còn mọi người ? ... Rồi em chết họ sẽ ra sao ? ...

Cô bé khẽ nghiêng cái đầu về đằng sau dựa vào tường , ngước mắt lên ngắm nhìn những ngôi sao bằng nhựa dạ quang đc dính trên trần nhà

- Em đã nghĩ cả rồi anh ạ ...

...

Ông bà em đã già rồi và ở dưới quê . Họ cũng chẳng còn sống đc bao lâu nữa mà buồn ...

Em trai em, nhỏ hơn em 2 tuổi , là thằng vô cảm nhất thế giới , và nó cũng sẽ chẳng buồn đc lâu ......

Bạn bè em cũng rất tốt , rất yêu quí em .... nhưng , anh ạ , ai cũng có cuộc sống riêng , những công việc riêng , và 1 người dành cho họ để mà quan tâm chăm sóc lo lắng .... Rồi những thứ đó sẽ cuốn họ đi , và họ sẽ ko buồn vì em mãi ....
Nhiều khi em tự hỏi liệu họ sẽ nhớ đến em trong bao lâu ...
Em lên đó rồi , người làm em cảm thấy có lỗi nhất là mẹ ...
Bà ấy sẽ là người buồn nhất khi em chết ...

Bà ấy thương em nhất, và em cũng rất thương bà ấy .......
Nhưng em với mẹ em tính chả hợp nhau 1 chút nào cả anh ạ ....
2 người cùng rất nóng tính .. Cứ nói chuyện tử tế 2 câu là lại cãi nhau
Quan điểm 2 người khác nhau quá .....
Thế nên em có chuyện gì thì bà ấy luôn là người biết sau cùng ...

Bà ấy là người cuồng tín kinh khủng... rất thích mấy cái trò mê tín , cúng bái, xem bói, mà em thì ghét ....
Anh biết không , mấy hôm em thi đại học bà ấy bỏ cả làm ở nhà để ngồi khấn vái , cúng sao, giải hạn ...
Anh đã thấy người mẹ nào như thế chưa ?

Trước khi em đi thi bà ấy còn bắt em đội 1 mâm hoa quả lên đầu , rồi trùm cái khăn lụa màu đỏ to tướng lên , để 1 bà làm phép ...
Bà ta bắt em nghĩ đến 1 ông thần thánh nào đó em quên mất tên rồi và thành tâm cầu xin ..
Nhưng em chẳng nghĩ gì cả , chỉ khóc ở trong đó vì cảm thấy tủi thân và uất ức ...
Trở về từ chỗ đó , em chỉ làm theo ý mình , thik làm cái gì thì em làm , ko thik cái gì thì ko làm , chẳng ai bảo đc ..........

Mà tính mẹ em cũng lạ lắm anh ạ ...
Cái gì cũng làm phức tạp nó lên ...
Có khi làm đổ bát nước mắm ra nhà, bà ấy cũng buồn mất mấy ngày ...
Đọc tiếp Chap 4

Nếu thích bài viết này? Chia sẻ với bạn bè ngay!
Bình luận
co.ngoc' - 12/02/2013, 13:51
truyen nay cung tam duoc...co.ngoc doc ma k khoc ti nao boss truyen khac di admin...ai muon tu van ty pm chuyen gia tam li co.ngoc nhe 01634509070.chu y 50k 1cau hoi danh cho boy con g thi mien phi hoan toan...vi co.ngoc la g ma nen cac ban g dc uu tien
sutu - 12/02/2013, 13:42
toi chi buon khi tinh lo mong tan toi chi chan khi cuoc song heo tan va ghi chet khi cuoc doi vo nghia
zenken - 22/07/2012, 15:47
truyen ke cho ta hjeu them nhjeu ve nhug so phan khak nhau trog cuoc sog va bjet quy trog mag sog kug nhu nhug j t dag co .va hay lam theo nhug j ma kon tjm ta mak pao?. Chuc cac pan luon hah phuk va tjm dk hp thuk su kua? Mjh
hoaluuly - 26/06/2012, 17:02
truyện đọc khá hay đấy, cảm ơn admin ^^
Xem trang [1]
Gửi bình luận
Tên bạn:
Lời bình:
* Yêu cầu bình luận có văn hóa và lịch sự !

* Vui lòng trả lời bằng chữ không dấu câu hỏi bảo mật bên dưới !
2 + 2 = ...?
Cùng chuyên mục
Em Muốn Ngủ Với Anh - Chap 4
Game: Bàn Tay Ánh Sáng
Game: Thế Giới Hắc Ám 3
Em Muốn Ngủ Với Anh - Chap 2
Em Muốn Ngủ Với Anh - Chap 1
Phần mềm: Opera Mini 7.0 - Tiếng Việt
Mới Cập Nhật
Truyện: Yêu Nhầm Chị Hai Được Nhầm Em Gái - Chap 370
Game: Super Boom Boom
Game: Journey to the west - Hành trình Tây Du Ký
KPAH 2D - Sự Kiện Noel & Tết Dương Lịch
Game: Slider kids